Theo xem tuong doi mat trong lý luận nhân tướng học, chúng ta có thể phân tích tính cách cũng như phẩm chất của người đối diện thông qua quan sát xem tướng đôi mắt của họ. Đôi mắt vốn được coi là cửa sổ của tâm hồn, đôi mắt giúp chúng ta có thể nhìn ra được sự lương thiện hay tàn ác, phẩm cách, lòng can Phim Mắt Âm Dương hiện đã được cập nhật hoàn tất vào tối Thứ Tư, ngày 25/07/2018 trên PhimOxy.Com. Từ khi sinh ra Tiểu An đã có được đôi mắt âm dương, có thể nhìn thấy và trò chuyện với ma quỷ. Để giúp cô hồn ngạ quỷ siêu thoát, mỗi ngày cô phải gấp đồ giấy và đốt cho họ, giúp họ hoàn thành tâm nguyện. Bấm mí mắt để sớm có đôi mắt to tròn, đẹp tự nhiên. Bấm mí mắt để có đôi mắt to tròn và đẹp tự nhiên. Nếu hỏi làm sao để có đối mắt to tròn đẹp tự nhiên hoàn hảo nhất, chi phí thấp nhất, thời gian tồn tại lâu nhất, nhẹ nhàng nhất và không tốn thời gian Henry đứng sững người lúc lâu, đôi mắt đối diên nhau đầy tia phứt tạp. Mặc dù, Dương Vĩ vẫn không tỏ ra biểu cảm gì. Cũng chẳng chút thân thiên, Henry cố ý đá đểu lên tiếng trước. -Đây là anh hàng xóm tốt bụng hay giúp người và làm giao hàng hóa ở Siêu Thị mà em nói đấy à! Nụ cười châm biếm nhìn Dương Vĩ rồi quay sang Nguyệt Hàm. -Vâng! Dự đoán vận mệnh của đàn ông có đôi mắt xếch 3.2 Ý nghĩa đôi mắt xếch ở nữ giới Phụ nữ mắt xếch thường bị đánh giá là khó gần, chanh chua và đanh đá nên không gây được thiện cảm với mọi người xung quanh. Trong công việc, phụ nữ mắt xếch là người bảo thủ, luôn tìm cách để bảo vệ quan điểm, ý kiến của mình, có lòng dạ hẹp hòi, tính toán. uv2Ve. Bà tôi kể hồi nhỏ, những lúc nông nhàn thì bà se nhang làm nghề phụ. Bà không hề tẩm hóa chất nào vào nhang, để tỏ lòng tôn kính, vì đây là vật phẩm dành để cúng dường. Có lẽ nhờ làm nhang bằng tấm lòng thành thuần khiết, vào năm hơn 30 tuổi bà bị bệnh nặng thì được Bồ tát cứu trên đường phố bà gặp một bà già tu Phật giúp chữa cho lành bệnh. Bà già này đã sắc thuốc trị cho bà tôi, sau khi uống thuốc xong, bà tôi lành bệnh, nhưng kể từ đó linh nhãn cũng khai mở, bất kể ban ngày hay ban đêm, bà đều có thề nhìn thấy một cõi không gian khác mà mắt phàm chúng ta không thể thấy. Trước đây tôi hoàn toàn không tin vào mấy cái thuyết thiên nhãn hay mắt âm dương gì đó do bà thì luôn nhìn thấy những loài mà tôi không nhìn thấy, nên tôi luôn bảo là Bà mắc bệnh thần kinh! Và cho bà là cổ hủ, phong kiến, mê tín… Sau này, kể từ khi tôi có duyên may được nghe Phật pháp rồi phát tâm nhập đạo, thì mới hiểu và biết tri ân những gì mà đôi mắt âm dương của bà nhìn thấy, bởi việc này đã giúp tăng thêm tín tâm cho tôi rất nhiều. Tôi xin kể ra nguyên nhân khiến mình tu theo Phật. Vào khoảng mấy năm trước, tôi đang đi trên đường thì gặp người bán lươn, nhìn cảnh họ róc xương lột da lươn, tôi thấy bất nhẫn quá…nên quyết định mua hết số lươn còn sống trong chậu đem đến ao nước trong công việc lân cận để phóng sinh. Từ nhỏ tôi vốn sợ rắn, nên những loài có hình dạng giống chúng tôi đều sợ. Vì vậy mà số lươn nằm trong bao tôi không dám bắt, đành phải rủ em gái cùng tôi đem tới công viên, nhờ nó bắt thả xuống ao giùm. Do tôi sợ quá nên chỉ đứng xa xa phía sau mà nhìn thôi. Kết quả Khi lươn thả xuống nước xong, nhiều con còn bơi lại gần đến chỗ tôi, trông chúng mạnh khỏe, và hơn phân nửa đều ló đầu lên mặt nước, bu lại chỗ tôi, không ngừng gật đầu, cúc cung cảm tạ…Tôi nhận rõ ý chúng là như thế, ngộ cái là, chúng không hề xúm lại em gái tôi dù em tôi ở rất gần chúng, mà lại bơi đến vây quanh chỗ tôi và không ngừng cúi chào, lâu thật lâu chúng mới chịu bỏ đi… Chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ này, ngay giây phút đó tôi hết sức bất ngờ và cảm động, cảm động đến lệ tuôn đầy mặt và tôi hiểu thế nào là Chúng sinh bình đẳng, vật và người vốn có linh tính giống nhau! Trước đây tôi vốn là kẻ mê ăn mặn, luôn phản đối ăn chay. Hễ đến bữa ăn mà không có thịt cá thì tôi nhất quyết không chịu cầm đũa. Nhưng sau khi phóng sinh lươn xong, quay về nhà rồi, tâm tôi đã thay đổi, tôi không còn hứng thú với việc ăn mặn nữa, tôi bắt đầu nghiên cứu Kinh Phật để hiểu thêm nhiều hơn về những điều kỳ diệu trong cuộc sống và âm thầm cảm ơn những con lươn kia đã dìu tôi bước vào Phật môn. Mới đầu, tôi xem kinh Địa Tạng, rồi từ đó mỗi tháng vào mười ngày trai mồng 1, 15, 18, 23, 24, 28, 29 và 30 thì tôi đều tụng Kinh Địa Tạng. Bà tôi vốn không biết chữ và chẳng hiểu gì về mười ngày trai này, nhưng mỗi lúc đúng vào mười ngày trai, sau khi tôi tan sở về nhà, là bà luôn hỏi tôi Hôm nay có phải con sẽ tụng Kinh Địa Tạng không?. Tôi ngạc nhiên hỏi - Vì sao bà biết? Bà đáp - Làm sao mà không biết được! Bà thấy các chúng sinh cõi quỷ ngay từ hồi chiều đã tụ tập đầy trong nhà rời, đông đến hết đếm nổi luôn! Chúng đến để nghe con tụng kinh mà! Có những hôm thấy tối quá rồi mà tôi còn làm việc, bà đến gần bảo - Đừng làm nữa, lo mà tụng Kinh Địa Tạng đi! Không nên để các chúng sinh kia quỳ đợi lâu, rất có tội và không tốt! Hơn nữa, bà còn tả rõ cảnh tượng Chúng quỷ chỉ tụ tập đúng vào mười ngày trai là những ngày tôi chọn để tụng kinh. Bà thấy trong số đó có cả động vật và người, vong người thì mặc y phục thuộc về triều đại của họ. Tôi trước đây mê ăn mặn, không ưa ăn chay, nên khiến bà phải khổ theo bởi vì tôi mà bà phải giết vật tạo ác nghiệp nhiều. Trong thời gian tôi tụng Kinh Địa Tạng, những chúng sinh bị giết ăn kia đều đến nghe kinh, có đủ heo, tôm , gà, cua , cá Đặc biệt có một lần bầy cua tới, còn vung vẫy mấy cái càng to, như hướng bà muốn nói là cả nhà tôi từng ăn cua, chúng nghe tụng kinh với vẻ rất hoan hỉ… Bây giờ tôi không còn tụng Kinh Địa Tạng nữa, mà thời khóa chính của tôi là kinh Kim Cang, Tâm Kinh, Chú Lăng Nghiêm đương nhiên bao giờ cũng có chúng sinh cõi khác tụ tập đến nghe. Học Phật vốn là buông bỏ chấp trước, nhưng vẫn có nhiều người càng tu càng chấp. Chấp nơi oan thân trái chủ sợ oan thân trái chủ làm chướng mình nên bỏ cuộc không tu trì. Ngài Ấn Quang từng giảng Quý vị chẳng biết là quỷ cùng người luôn ở chung lẫn lộn hay sao? Bởi vì không chỗ nào mà không có quỷ! Dù ta không mời quỷ đến, nhưng nhà nào cũng có quỷ. Tính ra, chúng quỷ hiện diện đông hơn người gấp trăm ngàn lần. Nếu người sợ quỷ, thì cần tích đức hành thiện, ắt quỷ sẽ sinh lòng kính trọng mà hộ trì. Nếu người làm việc ám muội, thì qủy sẽ tranh nhau dè bỉu, nên khó thể sống an. Nếu đã biết rõ như vậy, thì dù ở một mình trong nhà tối, mọi người cũng chẳng nên khởi chút niệm quấy hay chút ý tà, huống nữa là làm ra những việc lỗi… Loài quỷ nếu là quỷ thiện, thì thấy người đến ắt nhường đường, khi người đi khỏi chúng mới chiếm khắp đất đó. Nếu Lệ quỷ quỷ ác xuất hiện, ắt có điềm chẳng lành lớn. Phải biết trước mặt mọi người luôn có rất nhiều thiện quỷ hay ác quỷ. Muốn không sợ quỷ thì nên giữ tâm tốt, nói lời tốt, làm việc tốt, được vậy thì các loài quỷ đang hiện diện đó, sẽ biến thành kẻ hộ vệ cho người. Chỉ sợ rằng Loài quỷ được ta khiến cho kính trọng không có nhiều, nếu có được nhiều thì càng tốt, sợ mà làm chi? Giờ tôi xin nói đến việc truyền âm kinh luận. Nhờ may mắn mà tôi biết được công đức này. Nếu có thể, bạn nên sắp đặt trong ngôi kiến trúc của mình một nơi phát âm quảng bá kinh, được vậy thì môi trường hoàn cảnh lân cận sẽ chuyển hóa triệt để, đủ có năng lực hướng dẫn nhân tâm. Giống như cõi tịnh Phổ Đà Sơn của Bồ tát Quan Thế Âm… Ích lợi cực lớn thu được là Ngay trong khu vực phát âm kinh chú, không chỉ có người, mà bao gồm cả côn trùng, tất cả chúng sinh nơi đó, đều được miễn trừ đọa tam ác đạo, có thể siêu sinh cõi trời, người, hoặc cõi Tịnh của chư Phật. Do buổi tối thời gian bận rộn nhiều, nên tôi đổi lại Mỗi ngày tụng kinh vào buổi sáng sớm. Trong nhà tôi sắm hai máy cho mở phát kinh thường xuyên Một máy DVD chuyên phát kinh, chú … tôi đặt tại Phật đường, một máy phát “ Văn Thù Tâm Chú” tôi đặt trên bàn nơi thư phòng. Tôi hy vọng có thể giúp chúng sinh đến nghe kinh được thọ ích trong tất cả mọi thời. Lúc tôi mở DVD phát đĩa kinh, đã chiêu cảnh rất nhiều chúng sinh hữu duyên đến nghe, trong số đó có một con rồng. Lần đầu bà tôi nhìn thấy vóc dáng khổng lồ của nó thì đã kinh hoảng hét lên Ôi chao! Con rắn này sao mà to khiếp! Bà còn tả là nó nằm phía ngoài sân thượng của gian thờ Phật. Nó còn lượn tới lượn lui ngoài sân canh trộm. Tôi khuyên bà đừng sợ mà hãy nhìn kỹ xem Con “rắn” khổng lồ bà tả đó, nó có móng hay không? Bà nhìn kỹ rồi đáp có. Tôi giải thích Đó không phải là rắn, mà là Rồng là Long thần hộ pháp!…Năm nay con rồng ấy lại hiện thân, lần này nó nằm trên không, chỗ phát ra Văn Thù Tâm Chú… Trong kinh điển Phật giáo, thường nhắc đến Thiên Long bát bộ, Long Thiên hộ pháp song mọi người đều không hiểu ý này. Phật Thích Ca trước khi nhập niết bàn, đã dặn dò Long Vương, chư Thiên … nhắc nhở họ hộ trì Phật Pháp. Do đã trải qua hơn hai ngàn năm, nên nhiều người còn cho đâu là chuyện thần thoại phi thực, không thể nào tin. Tôi thực cảm ơn chư Thiện trí thức đã chỉ điểm cho trên con đường tu tập hành đạo, cũng cảm ân đôi mắt âm dương của bà, cảm ân Long Thiên hộ pháp thị hiện … khiến tôi đối với Phật Pháp có đủ lòng tin. Câu chuyện tôi kể ra hoàn toàn có thực, bạn không tin thì cứ xem như nghe chuyện thần thoại vậy. Còn tôi thì vững tin rằng Thế giới này thực sự có tồn tại những loài mà mắt thịt của con người không nhìn thấu. Ngẩng đầu ba thước có thần linh, nên chúng ta giờ phút nào cũng phải quan sát và kiểm điểm từng khởi tâm động niệm của mình. Nguyện hồi hướng công đức này đến tất cả chúng sinh tận hư không khắp pháp giới, nguyện tất cả đồng tu hành, đạt đạo. Cư sĩ Diệu Thanh Trích Báo ứng hiện đời 6, Hạnh Đoan sưu tầm và biên dịch Văn án 1​ Nữ phụ ác độc trong truyện bởi vì gương mặt có vài phần tương tự như nữ chính nên bị nam chính xem như thế thân. Nhưng bạch nguyệt quang quá chiếu sáng nên nữ phụ thật ra cũng không vớt được chỗ tốt nào, nam chính lúc nào cũng mang thái độ ỡm ờ, lúc gần lúc xa. Vì quá bức thiết tiếp cận nam chính, nữ phụ quyết định kết hôn với chú ba của hắn - Thẩm Thuật, người có mệnh khắc thê. Lúc Diệp Tuệ xuyên vào nhân vật nữ phụ này, cô ta đang chuẩn bị ly hôn với Thẩm Thuật. Diệp Tuệ nhìn những hồn ma đang bay, bay, bay ~ nhưng chỉ cần vừa tới gần Thẩm Thuật, chúng sẽ biến mất. Thẩm Thuật đang chuẩn bị ly hôn, lúc này vừa về đến nhà, vừa mở cửa ra, bà xã đột nhiên ôm lấy đùi anh “không ly hôn, đánh chết em cũng không ly hôn.” Thẩm Thuật “……” Người bên ngoài đều đồn rằng Diệp Tuệ vượng phu, từ khi cô gả cho Thẩm Thuật, ma bệnh Thẩm Thuật tránh thoát kiếp nạn sẽ chết vào năm ba mươi tuổi, phế vật Thẩm Thuật trở thành người đàn ông trị giá chục tỷ. Diệp Tuệ thiếu chút nữa tin cô là người có mệnh vượng phu, thẳng đến khi cô chậm rãi nhận thấy được, ông xã của cô không gì không làm được. Trong nhà càng ngày càng có tiền, lá trà trong hộp để nhâm nhi trong phòng khách là trà cổ có giá trên trời, bình hoa mô phỏng bình hoa thời đường thật ra là hàng chính phẩm… Cuối cùng, cô phát hiện ông xã Thẩm Thuật nhà cô lại là một tỷ phú ẩn danh cực kì có tiền! Văn án 2 Người khô khan không biết gallant như Thẩm Thuật đột nhiên phát hiện bà xã nhỏ hơn anh bảy tuổi đãthay đổi, công nhiên ôm cánh tay anh, lúc ăn cơm luôn tìm cách ngồi sát gần anh, buổi tối trộm chạy đến phòng anh để hôn anh… anh đã bổ não quá nhiều =_ Thẩm Thuật cảm thấy bọn họ cần thiết trở thành vơ chồng thật sự “Có phải chúng ta nên……” Tiến thêm một bước xa hơn nữa. Diệp Tuệ đã không còn cần sợ ma, không cần tiếp tục hút dương khí, không ngừng gật đầu “Đúng là nên đến lúc ly hôn rôi.” Thẩm Thuật “???” Tất cả những bóng ma, oán quỷ trong truyện xuất hiện chỉ là cameo có tác dụng bổ trợ cho thúc đẩy tình cảm của nam và nữ chính. Đều là những bạn ma’ cực đáng yêu, nội dung không kinh dị, khôngkhủng bố. Chủ yếu hài hước. Nhân vật chính Diệp Tuệ, vai phụ Những nhân vật khác. Trích đoạn​ “Này cô bé phòng 1404, đừng chiến tranh lạnh với chồng cô như thế. Rủi ầm ĩ đến ly hôn thì không tốt đâu!” Diệp Tuệ lạnh cả người, rõ là lúc vào thang máy cô không nhìn thấy ai trong máy, vậy ai đang nói? Chẳng lẽ cô gặp quỷ? Diệp Tuệ run rẩy lấy điện thoại di động ra, muốn dùng màn hình điện thoại xem thử động tĩnh sau lưng. cô vừa mở khoá thì bên tai cô có luồng gió lạnh thổi qua, bên cạnh Diệp Tuệ có một cái đầu vươn đến “cô bé hiểu ý tôi ghê, tôi thích selfi nhất, giơ cao điện thoại lên một chút như vậy sẽ làm mặt tôi trông gọn gàng hơn.” “Tay run như vậy làm gì, tối ngày cứ lo giảm béo, đến cái điện thoại cũng cầm không xong.” Diệp Tuệ run rẩy nhìn theo thanh âm đang lầm bầm lầu bầu, thấy một cái tay, đang đỡ một cái đầu của bác gái đã tạo xong tư thế chờ chụp ảnh. Đừng hỏi cô vì sao bác gái kia lại phải dùng tay đỡ đầu, bởi vì đầu của bà ấy đã bị rơi ra khỏi cổ! Bác gái tuy nhìn đã già nhưng nhiệt tình không giảm Chúng ta cùng nói, cheer! tôi có mắt âm dương, toi co mat am duong, truyện tôi có mắt âm dương full, truyện đôi mắt âm dương full, Bệ Hạ Bất Thượng Triều, be ha bat thuong trieu, audio truyện, audiotruyen, audio truyện full, audio truyen full, doc truyen audio, đọc truyện audio, nghe doc truyen mp3, nghe đọc truyện mp3, nghe truyen audio, nghe truyện audio, nghe truyện ngôn tình, nghe truyen ngon tinh, radio truyen, radio truyện, truyen audio cv, truyện audio cv, truyen audio mp3, truyện audio mp3, truyen audio ngon tinh, nghe truyen ngon tinh, radio truyen, radio truyện, truyen audio cv, truyện audio cv, truyen audio mp3, truyen audio full, truyện audio full, truyện audio mp3, truyen audio ngon tinh, truyện audio ngôn tình, truyen audio online, truyện audio online, truyen audiocv, truyện audiocv, truyệnaudio, truyenaudio Edit Ngân Nhi​Bầu không khí cực kì yên tĩnh, sự gượng gạo chậm rãi vờn xung quanh hai người, Diệp Tuệ trông thấy phản ứng của Thẩm Thuật thì hỏi “Sao vậy?”Thẩm Thuật lắc đầu “không có gì.”Lá trà này tuy rất quý, nhưng chút tiền đó đối với Thẩm Thuật thì không là gì cả, ban đầu thì anh hơi ngạc nhiên, nhưng bây giờ thì không còn cảm giác gì Tuệ nghĩ là anh không muốn ăn, liền suy nghĩ một chút rồi gắp một miếng lên cho vào miệng, chậm rãi đó cô cố tình nói “không ăn thì tiếc lắm đó nha, hôm nay tài nấu nướng của em vượt xa bình thường luôn, thịt mềm mà không nát, hương trà lại ngào ngạt…”Diệp Tuệ vừa nói vừa liếc Thẩm Thuật, tỏ ý anh mau lại đây, mau ăn đi Thuật ngẩng đầu nhìn cô, thấy khóe miệng cô cong lên, ánh mắt nhìn không rõcảm xúc, giống như một con vật nhỏ tinh nghịch cô chậm rãi nhai nuốt, hai má phồng lên, mắt còn thỉnh thoảng liếc anh một cái, muốn quan sát xem phản ứng của anh thế mắt của Thẩm Thuật tỏ vẻ nghi ngờ, sao tự dưng hôm nay cô lại nấu ăn cho anhchứ?Tuy nghĩ vậy nhưng tay của anh lại thành thực hơn, theo bản năng nhận lấy đôi đũa mà Diệp Tuệ đưa tới, gắp một miếng thịt gà rồi bỏ vào Tuệ thấy hành động của Thẩm Thuật thì vui lắm, quả nhiên là anh đã mắc câu rồi, cô nhìn anh, vẻ mặt mong đợi hỏi “Hương vị thế nào?”Thẩm Thuật cắn một miếng, mùi thơm lập tức tràn ngập trong khoang miệng, bình thường anh cũng có đi tiệc tùng, mấy món ăn cao cấp trong nhà hàng đều đã từng ăn gà hương trà này, nói đúng ra thì không có gì đặc biệt Thuật liếc nhìn ngón tay Diệp Tuệ, ngón trỏ của cô có vết thương, chắc chắn là bị thương trong lúc nấu ăn rồi, vì da của cô trắng nên nhìn rất bắt rũ mắt xuống, ngón tay vô thức vuốt chiếc nói “Ngon lắm.”Diệp Tuệ vui sướng nghĩ Thẩm Thuật đúng là một người rất thành thật, cô đưa cả bát gà cho anh luôn, nói “Vậy thì anh ăn thêm miếng nữa đi.” Lại còn ra hiệu bằng ánh mắt cho anh, ý là anh cứ ăn từ từ, em không cướp của anh Thuật, người vừa tự đào hố chôn mình “…”một khi mà Diệp Tuệ đã hứng lên thì không ai kìm cô lại được, cô yên lặng nhìn anh, ánh mắt vừa căng thẳng vừa mong ánh mắt sáng rực của Diệp Tuệ, Thẩm Thuật không biết phải làm sao, anh yên lặng vài giây, khó khăn nói ra một chữ “…Được.”Thế là anh lại gắp một miếng thịt lên ăn, cho đến khi trong bát chỉ còn lại gần nửa chỗ thịt gà ban đầu thì mới đặt đũa kì nể mặt Diệp Tuệ thỏa mãn gật đầu, nhận được sự khẳng định của Thẩm Thuật, ý chí chiến đấu của cô cũng được khơi dậy nhiệt tình hơn bao giờ hết, cô hào phóng nói “Nếuanh thích thì sau này em sẽ thường xuyên nấu cho anh ăn.”Sau đó cô lại vỗ cái miếng bánh trà trị giá cả triệu bạc, phóng khoáng vô cùng “Tôm Long Tỉnh*, cánh gà hương trà…anh muốn ăn gì thì cứ việc chọn.”*Tôm Long Tỉnh Còn được gọi là tôm xào với trà Long Tỉnh, là đặc sản của thành phố Hàng Châu, tỉnh Chiết miệng của Thẩm Thuật khẽ giật một cái “…”Chị Nhâm nói với Diệp Tuệ là diễn viên đóng trong phim “Thế Tử” đã được xác định rồi, nam nữ chính là Thẩm Tu và Thường Huỳnh, Diệp Tuệ vai nữ phụ số 3, đất diễnkhông nhiều lắm.“Thế Tử” là bộ phim lấy trọng tâm là nam nhân, Thẩm Tu sẽ vào vai thế tử, Thường Huỳnh thì là tiểu thư nhà quan, hai người cùng nhau trải qua một mối tình rất sâu đậm nhưng cũng nhiều trắc Diệp Tuệ thì sao, cô sẽ đóng vai một công chúa điêu ngoa xảo quyệt, làm nền cho cặp nam nữ chính cực kì tốt khi vào đoàn làm phim, Diệp Tuệ phải đi chụp ảnh tạo hình nhân vật trước, trợ lý Tiểu Lưu cũng đi cùng Lưu nhận thấy dạo này Diệp Tuệ rất khác trước kia,cô không còn quá để tâm vào gương mặt của mình nữa, nhưng khí chất thì thảnh thơiyêu đời hơn rất chưa vào phòng trang điểm thì Diệp Tuệ trông thấy một cô gái mặc váy ngắn rất đẹp đang đứng ở hành lang, tóc đen da trắng môi có một chỗ không đúng lắm là trên mặt cô ấy dính chút máu, ánh mắt đờ đẫn nhìn người đến người đi trên hành Tuệ giật bắn mình, cơn buồn ngủ vì ngủ chưa đủ giấc đã hoàn toàn biến mất, côchắc chắn cô gái kia không phải là ma kia hình như cũng cảm nhận được ánh mắt của Diệp Tuệ nên chậm rãi quay đầu sang, một giây sau là hai người sẽ nhìn vào mắt nhau!Diệp Tuệ lập tức phản ứng kịp thời, vội vàng quay đầu đi để tránh không cho hai ánh mắt chạm nhau, sau đó yên lặng nhủ thầm trong lòng Dân giàu nước mạnh xã hội công bằng dân chủ văn minh…“Hôm nay cũng có đông nhân viên làm việc quá nhỉ.” Tiểu Lưu cảm thán, cô ấy dừngmột lúc rồi kinh ngạc thốt lên “A! Chị kia đẹp quá!”Diệp Tuệ sửng sốt nhìn Tiểu Lưu “Em có thể nhìn thấy sao…?”“Người xinh đẹp thế sao em lại không chú ý đến được chứ.” Tiểu Lưu gật đầu đáp, “Giống như chị ấy.”Diệp Tuệ xác định Tiểu Lưu nói là “Người” chứ không phải “Ma”, thế là cô lại quay đầu nhìn, phát hiện con ma chỗ hành lang đã biến mất, chỉ có mấy nhân viên công tác làđang vội vàng qua Lưu nói không sai, trong số các nhân viên đó có một cô gái rất xinh đẹp, nổi bật hẳn giữa nhóm thở phào nhẹ nhõm, nhất định là cô nghĩ sai rồi, Tiểu Lưu làm sao mà nhìn thấy ma được cơ Huỳnh lúc này cũng đã đến, hai người lại đụng mặt Huỳnh trông thấy Diệp Tuệ thì lại nhớ đến mấy hôm trước cô ta phải gọi Diệp Tuệ là thím nhỏ, hôm đó lúc ra về cô ta đã nổi giận với Thẩm Thẩm không thích cô ta, Thẩm Tu không dám phản kháng một lời, giờ Thẩm Thuật ép cô ta phải gọi Diệp Tuệ là thím, hắn cũng e ngại vai vế với Thẩm Thuật nênkhông đứng ra nói giúp cô nghĩ đến là thấy tức điên Tuệ nhìn thấy Thường Huỳnh, miễn cưỡng nở một nụ cười với cô Diệp Tuệ cười, Thường Huỳnh dường như có thể cảm nhận được sự gian xảo đắc ý trong ánh mắt kia, kiểu như đang muốn nói Thím nhỏ đang đứng trước mặt cháu này, ngực cô ta như bị nghẹn viên đi vào cái là bắt đầu hóa trang ngay, sau khi thay trang phục xong là có thể tiến hành chụp ảnh Huỳnh là nữ chính nên tất nhiên phải trang điểm rất tinh tế, chỗ nào cũng phải hoàn hảo không tì vết, không thì làm sao xứng với danh hiệu mỹ nhân đệ nhất thiên hạ lại Thường Huỳnh còn muốn đàn áp Diệp Tuệ, cho nên phải cố hết sức khiến cho mình đẹp hơn hẳn người diễn vốn định để cho Thường Huỳnh chụp trước, Thường Huỳnh lại nhìn quản lý của mình một cái, người quản lý nói “Đạo diễn, phần mắt phải trang điểm một chút nữa mới xong.”Đạo diễn đồng ý ngay, bộ phim này Thường Huỳnh đóng vai chính nên phải hoàn hảo tuyệt đối, ông liền quay sang hô “Diệp Tuệ, cô chụp trước đi.”Diệp Tuệ đáp lại một tiếng rồi đi lên trước, đứng dưới ánh diễn của Thường Huỳnh là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ, từ trang sức cho đến y phục đều được ưu ái nhất, nghe nói chỉ trang phục thôi mà đã có riêng mấy chục bộ Diệp Tuệ thì sao, vai của cô chỉ là nữ phụ 3, được cấp mỗi vài bộ quần áo, đã thế còn chuẩn bị rất sơ sài, chất lượng không tốt hồng y còn rất khó mặc, không cẩn thận thì sẽ trông rất thô, chất vải còn kém nữa nên nếu cứ mặc đại lên người thì có khi lại thành “nạn nhân hiện trường tai nạn giao thông” ý Diệp Tuệ, “nạn nhân tai nạn giao thông” trong mắt mọi người giờ đang đứng đó, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, ai nhìn vào cũng phải nín mặc một bộ hồng y, yên lặng đứng một chỗ, nếu gương mặt quá bình thường thì sẽkhông thể tôn lên được bộ váy đỏ này, mà ngũ quan quá nét thì lại khiến người ta cảm thấy rất sắc bộ hồng y khi mặc trên người Diệp Tuệ, gương mặt hòa cùng với khí chất trung hòa của cô đã làm cho bộ váy trở nên đẹp hơn rất là đôi mắt kia, tuy trầm tĩnh nhưng lại sáng chính là điều mà đạo diễn mong lòng mọi người không khỏi nảy sinh một suy nghĩ một Diệp Tuệ luôn bắt chước theo phong cách ngây thơ của Thường Huỳnh, sao mặc hồng y lại đẹp đến vậy chứ?Mà bọn họ cũng hoài nghi rằng, liệu có phải Diệp Tuệ mới là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ hay không?Diệp Tuệ thuận lợi chụp ảnh xong, tiếp theo sẽ đến lượt Thường nhìn Thường Huỳnh một chút, khẽ nhíu mày, không thể không nói là đoàn làm phim quá ưu ái cô ta rồi, vừa nhìn đã biết là trang phục của cô ta có chất lượng rất tốt, vải vóc được chọn kĩ lưỡng, kĩ thuật may cũng tốn nhiều tâm mà Thường Huỳnh phải biết cách tôn bộ trang phục này lên mới ta đứng ở khu vực chụp ảnh, tự tin ngẩng cao đầu, nhân vật này đúng là được dành riêng cho cô ta, vẻ ngoài thì hiền lành đáng yêu, chỉ nhìn vào ánh mắt thôi cũng khiến cho người ta thương Huỳnh khẽ mỉm cười, nhìn vào ống kính, không hiểu sao tầm mắt tự dưng lại liếc nhìn Diệp Tuệ đang ngồi đằng đó cô ta chưa được xem tạo hình của Diệp Tuệ, giờ mới lơ đãng nhìn thoáng qua mà đã ngây ngẩn cả y mỹ nhân, thật sự cảm thấy không có ai mặc đồ đỏ hợp hơn Diệp Huỳnh thất thần như vậy, khiến cho nhiếp ảnh gia không chụp được ảnh đẹp, đạo diễn nhíu mày nói “Thường Huỳnh, nụ cười của cô hơi bị đơ quá, làm lại nào.”Sau đó Thường Huỳnh lại đổi mấy tư thế, nhưng đạo diễn vẫn thấy hơi có vấn đề, hỏi “Thường Huỳnh, hôm nay trạng thái của cô không được tốt đúng không?”Thường Huỳnh trong lòng tức giận, cô ta phải trả lời thế nào đây? nói là Diệp Tuệ nhìn đẹp quá, cô ta thấy không phục sao? Sau khi cố nén lửa giận rồi tiếp tục chụp, đạo diễn mới nhận về được một tấm ảnh tương đối ngày sau, đoàn làm phim “Thế Tử” công bố ảnh tạo hình của nhân tử Thẩm Tu hiên ngang khí phách, tiểu thư Thường Huỳnh mong manh yếu đuối, ảnh của hai người để cạnh nhau trông rất đẹp người là mỹ nam đang rất hot và một người là tiểu hoa đán, tạo hình nhân vật vừa được công bố đã thu về rất nhiều bình luận.“Đẹp đôi quá, tôi thích cả Thẩm Tu và Thường Huỳnh, hóng phim này!”“Hi vọng Thẩm Tu và Thường Huỳnh yêu nhau thật ngoài đời, phát đường nhiều hơn nữa cho chúng tôi xem đi.”“Nếu không có Diệp Tuệ chết tiệt kia thì tốt quá, làm bẩn cả mắt tôi!”Bình luận này đã nhắc nhở mọi người một điều, đúng rồi, nếu không có Diệp Tuệ thìbộ phim này quá hoàn hảo luôn!Antifan của Diệp Tuệ quá nhiều, tất cả đều đang chuẩn bị chửi mắng cô một trận ra trò, để cho cô biết là kể cả cô có diễn hay đến mấy đi chăng nữa thì danh tiếng của côcũng sẽ bị đẩy xuống vực thẳm nhiều người còn chưa thèm nhìn ảnh của Diệp Tuệ mà đã vào thẳng blog của côđể chửi.“Công chúa điêu ngoa Diệp Tuệ, cô đóng vai chính bản thân mình đấy à?”“Tôi đảm bảo là Thường Huỳnh đẹp như tiên nữ luôn, còn Diệp Tuệ ấy à, cho tôi cười ha ha phát!”một bộ phận những người khác thì lướt xuống luôn bên dưới để xem hết tạo hình, lúc thấy ảnh của Diệp Tuệ thì ai cũng phải câm khi ra mắt đến nay, Diệp Tuệ luôn bắt chước Thường Huỳnh, các vai diễn cô đãđóng đều rất ngây thơ trong sáng chứ chưa từng thử sức ở những vai diễn là lần đầu tiên cô diễn vai kiểu ảnh là Diệp Tuệ mặc váy đỏ, tóc đen, môi mỏng, làn da trắng như đẹp hơn người, không một chút tỳ vết, cái gì gọi là đẹp mà không thô tục, diễm lệ mà không phù phiếm, Diệp Tuệ đã hoàn toàn chứng minh được điều họ đều đã quên mất tạo hình của Thường Huỳnh rồi, thật sự là quá nhạt nhòa,không có chút ấn tượng nào qua một tấm ảnh mà Thường Huỳnh đã bị “Tiểu Thường Huỳnh” Diệp Tuệ cướp mất danh Tuệ từ trước đến nay đều chỉ làm nền cho Thường Huỳnh, sự tồn tại của cô, hành vi của cô, dường như đều chỉ làm nổi bật hơn cho hình tượng hoàn hảo của Thường nhưng bây giờ không ít người đã tỏ ra ngờ vực, liệu Thường Huỳnh có thật sự phù hợp với vai diễn mỹ nhân đệ nhất thiên hạ hay không? Edit Ngân Nhi​Chiếc bình hoa cổ Thẩm Tu đưa cho Thường Huỳnh, tuy là hàng chuẩn nhưng cũng chỉ mới được đào lên từ dưới lòng đất cách đây không lâu, nằm dưới lòng đất một thời gian dài, khó tránh khỏi bị lây nhiễm những thứ không sạch ma nữ ám lên chiếc bình hoa khi còn sống là một nha hoàn trong một gia đình giàu có, ngoại hình không được xinh đẹp, cũng chính bởi dung mạo này mà bị chủ tử nhiều lần đánh chửi, rõ ràng không hề làm chuyện gì xấu, vậy mà cuối cùng lại bị người ta đổ oan, kết quả là nàng đã nhảy cắm đầu xuống hồ tự ma bình hoa này chết do tự sát nên luôn tràn đầy oán hận với thế gian, sát khí của nó cực lớn, ghét nhất là nhìn thấy những người xinh Huỳnh rất quý trọng món quà của Thẩm Tu, cô ta để nó trong phòng ngủ, bên cạnh là bàn trang điểm với cái gương rất ma bình hoa rất ghét gương, cũng cực kì không thích việc mỗi tối phải ở trước gương nhìn Thường Huỳnh, mới đầu thì nó không có hành động gì cả, nhưng theo thời gian, âm khí trong phòng càng lúc càng nặng giác tồn tại của con ma bình hoa không cao, chỉ là mỗi lúc buồn chán thì nó lại lắc lư đi ra ngoài một chút thôi, cho nên trong phòng thỉnh thoảng sẽ trông thấy có mộtbóng đen lướt qua, nó dùng đôi mắt đố kị ai oán nhìn gương mặt của Thường Huỳnh chỉ cảm giác dạo gần đây cơ thể cô ta rất mệt mỏi, ngủ nhiều thế nào cũng không thấy đủ, sắc mặt cũng từ từ sạm đi, nhưng cô ta cũng không quá để ý, chỉ coi đó là ảnh hưởng của việc quay phim quá đến buổi sáng một ngày nọ, Thường Huỳnh mở mắt dậy, đi vào phòng vệ sinh chuẩn bị đánh răng rửa mặt, cô ta ngái ngủ ngẩng mặt lên nhìn gương, đột ngột hét lên một lại nổi lên mấy nốt mụn thế này? Hàng ngày cô ta chăm sóc da mặt rất kĩ, da dẻ luôn sáng mịn không tỳ vết, không có lỗ chân lông luôn, giờ lỗ chân lông lại thô to đến mức có thể trông thấy rõ ràng, như mấy cái lỗ nhỏ sau khi bị kim châm vào qua cô ta còn vừa tới salon làm tóc, thế mà hôm nay tóc đã khô như cỏ dại rồi, hai mắt thì sưng húp, quầng thâm không khác gì mây đen bao phủ ở vùng dưới mắt…Đây có đúng là cô ta không vậy? Có đúng là tình đầu quốc dân được bao người theo đuổi không?Thường Huỳnh thậm chí không còn nhận ra bản thân nữa nhìn đống đồ dưỡng da cao cấp của mình, không biết phải làm sao, đúng lúc nàythì người đại diện gọi tới “Thường Huỳnh, sao cô còn chưa xuống nhà? Sắp không kịp giờ rồi.”Thường Huỳnh im lặng một lúc rồi nói “Hôm nay tôi không muốn tham gia bất cứ mộthoạt động nào hết.” Cho cô ta một ngày thôi, cô ta nhất định sẽ xử lý xong trạng thái của mình.“cô quên rồi sao?” Người đại diện sửng sốt, “Hôm nay cô phải tiếp nhận phỏng vấn, câu hỏi và đáp án đều đã chuẩn bị xong hết rồi, nếu không đi thì chuyện với Diệp Tuệ lúc trước sẽ còn tiếp tục bị dân mạng truy cứu đấy.”Thường Huỳnh bây giờ mới nhớ ra, người đại diện đã thu xếp ổn thỏa, mục đích là để tẩy trắng cho cô ta, việc quay phim “Thế Tử” đã đi đến giai đoạn cuối, cô ta tuyệt đốikhông thể để Diệp Tuệ cướp mất danh tiếng của mình Huỳnh ngồi trước gương, trang điểm thật đậm để che đi gương mặt tiều tụy của mình, cô ta theo hình tượng ngây thơ nên từ trước đến giờ chưa từng trang điểm đậm thế cần cố qua ngày hôm nay thôi, cô ta tin rằng mình sẽ điều chỉnh lại được trạng thái một cách nhanh Huỳnh đi xuống nhà, lúc ngồi vào xe, người đại diện trông thấy lớp trang điểm của cô ta thì ngây người mấy giây, nói “Mặt của cô…”Thường Huỳnh không hợp trang điểm đậm, ngũ quan của cô ta khá nhạt nhòa, nếu trang điểm đậm sẽ càng khiến cho gương mặt trở nên không hài Huỳnh tỏ ra ngượng ngập, cô ta quay mặt đi, vội giải thích “Hôm nay sắc mặt của tôi không được ổn lắm.”Đúng như dự đoán, lúc đến buổi phỏng vấn, đám phóng viên nhìn thấy Thường Huỳnhthì đều tỏ ra kinh ngạc, nhưng chỉ đúng một giây thôi, sau đó bọn họ lại giả vờ nhưkhông có việc tục phải chịu đả kích khiến Thường Huỳnh có hơi tức giận, nhưng cô ta vẫn phải mỉm cười trước ống kính, nhưng da thịt bị các đầu ngón tay cô ta bấm mạnh vào đãđỏ hết cả viên sau khi hỏi một chút về chuyện trong đoàn làm phim thì lại nhắc tới sự việc của Thường Huỳnh theo đúng như kịch bản “Trước đó có tin cô bị ai đó trộm tài khoản rồi like một bình luận của antifan Diệp Tuệ, chuyện này có ảnh hưởng nhiều đếncô không?”“Tôi hi vọng các bạn sẽ không hiểu lầm, cho rằng mối quan hệ giữa tôi và Diệp Tuệkhông tốt, thật ra thì tất cả các diễn viên trong phim đều rất gần gũi và vui vẻ với nhau.” Thường Huỳnh vẫn có dáng vẻ như ngày thường, ánh mắt dịu dàng như nước, nhưng vì lúc này hai mắt cô ta đang sưng húp nên không thể nhìn ra sự hiền lành trong sáng.“Mọi người đều biết Diệp Tuệ được mệnh danh là Tiểu Thường Huỳnh, từ khi cô ấy ra mắt đến giờ vẫn luôn bị gắn với cái tên của cô, cô nghĩ sao về chuyện này?”Trong lòng Thường Huỳnh tất nhiên rất không thoải mái với chuyện này, sau sự việc lần trước, trên mạng đều bắt đầu khen ngợi Diệp Tuệ, khen từ ngoại hình cho tới kĩ năng diễn xuất, ngay đến cả cô ta dù không muốn nhưng cũng phải thừa nhận điều đó, Diệp Tuệ thật sự đã tiến bộ hơn ngày trước rất hiểu vì sao mà nỗi lo trong lòng cô ta ngày càng lớn, nhưng Thường Huỳnh tin chắc rằng, cô ta là tiểu hoa đán, không thể nào có chuyện bị thay thế bởi một người luôn dựa hơi cô ta được.“Có thể được đóng chung một bộ phim với nhau, đó chính là cái duyên, chuyện cũkhông việc gì phải nhắc lại cả.” Thường Huỳnh tỏ ra rất bao dung, không hề để ý đến chuyện Diệp Tuệ luôn bắt chước cô phỏng vấn vừa được công bố thì cư dân mạng đã lại bàn luận rất sôi nổi, Thường Huỳnh cuối cùng cũng đã lên tiếng về sự việc like bình luận của antifan Diệp Tuệ rồi, quần chúng ăn dưa nhanh chóng chia sẻ về trang cá nhân của mình, mới đó mà lượt share đã lên đến con số mấy vạn muốn đề cao tính chân thật nên các phóng viên ghi hình đều không chỉnh bộ lọc màn hình, cho nên đám quần chúng ăn dưa bỗng nhiên bị chú ý vào vấn đề mạng thi nhau zoom hình Thường Huỳnh lên để nhìn cho kĩ, mắt cô ta vì sưng lên nên trông nhỏ hẳn đi, trên mặt mọc mấy nốt mụn, lỗ chân lông thô to, quầng thâm mắt rất đậm, sắc mặt cực kém, bình thường phải thức đêm liên tục nửa tháng thì mới ra nông nỗi tình trạng da mặt quá tệ nên Thường Huỳnh đã đánh một lớp phấn dày để che đi, nhưng quầng thâm mắt thì không thể mờ đi chất đơn thuần của Thường Huỳnh đều nhờ cả vào làn da mịn màng, thêm cả đôi mắt làm rung động lòng người, hiện giờ cả hai ưu thế đó đều không còn, ngũ quan nhạt nhòa lại càng thêm lộ thái của cô ta mới là thứ thay đổi nhiều nhất, cảm giác như cô ta đang bị âm khí bao vây vậy, mặc dù miệng vẫn mỉm cười, nhưng không thể che giấu được nét mặt u sầu.“Sao Thường Huỳnh lại biến thành thế này? Trước đây cô ấy đâu như vậy, mà tôi nóithật, Thường Huỳnh không hợp trang điểm đậm, nếu là Diệp Tuệ thì chắc chắn sẽđẹp.”“Làm nhiều chuyện xấu quá nên thế chứ sao, lần trước muốn lật đổ Diệp Tuệ nhưng lại thất bại rồi, để nổi tiếng như ngày hôm nay không biết là cô ta đã giở bao nhiêu thủ đoạn nữa.”“Lầu trên đừng có mà nói láo nhé, giữ mồm miệng sạch sẽ tí đi, Thường Huỳnh chẳng qua không được nghỉ ngơi tốt thôi, điều chỉnh lại trạng thái là sẽ lại xinh đẹp ngay.”“…”Buổi phỏng vấn lần này mục đích là để giải oan cho Thường Huỳnh, nhưng cô ta lạikhông thể ngờ là dân mạng chỉ chú ý đến gương mặt của kinh ngạc của người đại diện, ánh mắt của đám phóng viên và mỗi bình luận trênmạng đều đang nhắc nhở Thường Huỳnh một điều, rằng gương mặt của cô ta trông rất có thể coi là cơn ác mộng của các nghệ sỹ, danh tiếng, địa vị và cả những fan cuồng mà Thường Huỳnh có được, tất cả đều là bởi gương mặt tươi trẻ trong sáng củacô Huỳnh bắt đầu cảm thấy sợ hãi, cô ta thật sự không biết là vấn đề nằm ở sao dạo gần đây cô ta ngủ nhiều như vậy, nghỉ ngơi cũng quá đủ, thế mà sắc mặt vẫn rất kém, trang điểm vào rồi mà vẫn không có hiệu ta là tiểu hoa đán dựa vào cái mặt để kiếm cơm, nếu gương mặt này có vấn đề gìthì sự nghiệp của cô ta sẽ hoàn toàn bị phá sau là tới buổi lễ trao giải phim truyền hình rồi, lúc đó cả cô ta và Diệp Tuệ đều phải tới tham dự, nhất định cô ta phải cố gắng điều chỉnh lại trạng thái của mình mới khi vào đoàn làm phim đến giờ, Diệp Tuệ chỉ luôn cầu nguyện một điều rằng đừng có quay cảnh nào vào ban ngày thì tất nhiên là được, chỉ cần có ánh sáng là mấy con ma sẽ không dám mạo hiểm xông tới, nhưng khi trời tối thì lại trở thành thế giới cho ma quỷ đó các loại ma quỷ với đủ hình thù kì lạ sẽ chui ra từ khắp các ngõ ngách, hướng dẫn cho các diễn viên là phải diễn như thế nào, nếu vui vẻ thì chúng nó sẽ còn đứng trong đoàn làm phim cười đùa nên thường xuyên có những bạn trên mạng tinh mắt phát hiện ra những hiệntượng kỳ quái hay xuất hiện trong những cảnh dụ như có một ngón tay xuất hiện đằng sau nam nữ chính này, phía sau rèm cửa trong phòng có thêm một gương mặt của ai đó này, rồi là những diễn viên quần chúng lúc nhiều lúc ít hiện tượng đó đều là do đám ma quỷ trong đoàn làm phim giở trò, nếu trùng hợpthì ống kính sẽ bắt được hình ảnh của chúng nay, Diệp Tuệ cuối cùng cũng không tránh khỏi việc phải quay phim vào ban đêm, ban ngày thì biểu hiện của cô rất tốt, nhưng đến tối thì trạng thái lại không được như thế diễn sau khi hô “Cut” rất nhiều lần thì Diệp Tuệ mới hoàn thành xong được cảnh quay của mình, đến khi xong việc, trở lại phòng hóa trang, cô mới vội vàng gọi điện cho Thẩm gọi còn chưa kết nối thì cô đã vội tắt máy, bây giờ đã là rạng sáng rồi, dựa theo đồng hồ sinh học của Thẩm Thuật thì chắc chắn là anh đang chỉ là vợ trêndanh nghĩa của anh thôi, bảo anh nửa đêm nửa hôm lái xe tới đón cô thì ngại Tuệ nghĩ một lát rồi gửi tin nhắn cho Thuật, anh ngủ chưa?Từng con chữ đều thể hiện một điều rằng Thẩm Thuật à xin anh đừng có ngủ, nhất định phải đọc được tin nhắn này nhé, hãy hiểu ý mà tới đón em đi lý Tiểu Lưu nhìn Diệp Tuệ với nét mặt khó hiểu, cô đang thành kính nhìn điện thoại, nhắm hai mắt lại lầm bầm “Dậy đi mà dậy đi mà.”Tiểu Lưu lắc đầu, người bình thường như mình không thể hiểu được mấy người nghệ sỹ vẻ như lời cầu nguyện của Diệp Tuệ đã có hiệu quả, không lâu sau thì di động rung lên, một tin nhắn được gửi mắt cô sáng rực, mau chóng mở ra Thuật vẫn chưa ngủ!Diệp Tuệ lại định nhắn thêm một tin nữa, bảo anh tới phim trường đón cô, nhưng gõ xong thì lại thấy hơi lẽ cô lại mặt dày bắt anh xuống giường, đêm hôm khuya khoắt lái xe đến đây đón cô sao?Tiểu Lưu cứ trơ mắt nhìn Diệp Tuệ, thấy nét mặt cô thay đổi liên tục, lúc này lại đangdo dự nhìn vào màn hình di lúc cô đang suy nghĩ thì Thẩm Thuật lại gửi tiếp một tin nhắn.“Có việc gì không?”Diệp Tuệ chẳng quan tâm nhiều nữa, cô cắn răng, dứt khoát nói lên nguyện vọng của mình với anh, đúng lúc cô còn đang chờ bị anh mắng cho một trận thì lại nhận đượcsự đồng ý của Tuệ đứng bật dậy luôn, vẫy tay với Tiểu Lưu “Chồng tôi tới đón, tôi đi trước đây.”cô cũng chẳng thèm quan tâm tới tâm trạng của một cẩu độc thân như Tiểu Lưu, vội vàng xách túi lên rồi rời khỏi phòng hóa lúc ra ngoài, Diệp Tuệ mới thấy là mình đi ra hơi sớm quá, bèn lấy mũ và khẩu trang từ trong túi ra, kéo vành mũ xuống mức thấp nhất để không phải nhìn thấy những thứ không nên đứng ở chỗ hẹn chờ Thẩm Thuật, trên đường loáng thoáng có thứ lướt qua, chẳng biết là người hay ma, Diệp Tuệ chỉ vờ như không thấy.“đi khắp một vòng studio mà không thấy ai ưng ý, tiểu thịt tươi đợt này không phải gu của tôi.”một giọng nói buồn rười rượi vang lên từ phía sau, rõ ràng không phải giọng của người bình thường, lúc nói chuyện, con ma đó cũng bay tới bên cạnh Diệp Tuệ Tuệ không dám nhìn, cứ tỏ ra thờ ơ bước dịch sang bên cạnh, dọn chỗ cho con ma mê trai kia, không nhường chỗ thì thôi, vừa mới nhường cái là kéo theo cả đám mađi đằng sau đến đứng cùng ma mê trai này dẫn theo rất nhiều chị em tốt, cả hội trò chuyện rất náo nhiệt, bàn luận về mấy tiểu thịt tươi đang nổi gần đây, cũng như mấy sao nam có vẻ ngoài đẹp trai nhiên là có cả Thẩm ma mê trai vuốt tóc nói “Thẩm Tu trông cũng được, nhưng mắt nhìn người kém quá, lại đi yêu Thường Huỳnh, con đó có điểm nào tốt cơ chứ?”May mà Diệp Tuệ không phải đứng đợi lâu, xe của Thẩm Thuật đã đến, anh còn dừng xe ngay trước mắt Tuệ mở cửa xe ra rồi vội vàng ngồi vào luôn, động tác liền mạch giống như làđang bị ai đuổi vậy.“Người đàn ông kia trông còn đẹp trai gấp trăm lần Thẩm Tu ý chứ, các chị em, tôi đãtìm thấy mục tiêu rồi, đi thôi!”Thế là Diệp Tuệ đành trơ mắt nhìn đám quỷ mê trai kia bay tới ngồi hết ra sau xe, khiến nhiệt độ trong xe giảm đi không Thuật không hề phát hiện ra điều đó, anh chờ cô ngồi vào trong xe rồi lái đêm tăm tối, xe lái vào một khu phố sầm uất, hai bên đèn đường khiến chokhông gian sáng bừng hẳn Diệp Tuệ không rảnh mà đi ngắm nhìn cảnh đêm, cô cứ liên tục nhìn vào gương chiếu hậu, để ý đến đám quỷ mê trai đang theo cô về nhà mặt của con đi đầu như muốn ăn tươi nuốt sống Thẩm Thuật luôn vậy, nó ôm má nhìn anh, mắt không buồn chớp.“Dương khí của anh mạnh ghê, đợi đấy, em sẽ hút hết cho mà xem.” Nó hứng thú lên tiếng.“Đây là người đẹp trai nhất tôi từng gặp, đúng là không uổng công đi chuyến này.”Diệp Tuệ bị cả đám làm cho hết hồn, không nhịn được mà nhìn Thẩm Thuật qua gương chiếu hậu, ánh đèn và bóng đêm lần lượt biến đổi, rơi xuống góc mặt nghiêng của mắt anh rất bình tĩnh, không hề cảm thấy phiền khi bị quấy rầy lúc nửa Tuệ cảm thấy rất có lỗi với anh, sớm biết vậy thì cô đã tự về nhà rồi, giờ tự dưng lại kéo đến mấy con ma mê trai đang muốn hút hết nguồn dương khí tốt đẹp của Thuật nhận ra được ánh mắt của Diệp Tuệ, anh chậm rãi liếc nhìn cô, cô thấy thế liền vội vàng quay mặt đi.“Em nhìn cái gì?” Giọng của anh trầm xuống, không hề vì Diệp Tuệ lảng tránh mà bỏ qua cho Tuệ tỏ ra lúng túng, cô gượng cười, liếc nhìn mấy con ma đang chăm chú quan sát anh, theo bản năng trả lời “Em phát hiện ra là anh rất đẹp trai.” Thị trường phim Việt không thiếu những bộ phim kinh dị, nhưng để chọn thể loại này chiếu Tết thì hẳn vô cùng hiếm. Bởi với tôi và nhiều khán giả thì Tết là dịp mà những bộ phim hài tình cảm lên ngôi, thống trị thị trường, chứ đầu năm ai lại đi coi phim kinh dị. Ấy thế mà đạo diễn Nhất Trung vẫn lựa chọn thể loại này để khai thác và tạo nên Đôi Mắt Âm Dương - món ăn tinh thần mới lạ và cũng đầy mạo hiểm. Mặc dù không xuất sắc trong khoản doanh thu như Cua Lại Vợ Bầu 2019, nhưng bộ phim cũng đủ sức để trở thành đối thủ của hàng loạt cái tên đình đám như Gái Già Lắm Chiêu 3, 30 Chưa Phải Tết. Phim kinh dị nhưng hài hước, drama nổ trờiĐôi Mắt Âm Dương kể về câu chuyện của Trang Thu Trang - nữ họa sĩ tài năng và giàu có. Sau một vụ tai nạn, cô bị mất trí nhớ. Nhưng bù lại, Trang lại có khả năng nhìn được những thứ mà người thường không thể nhìn thấy - những linh hồn. Không để bản thân quên lãng mọi ký ức, Trang quyết tâm cùng chồng là bác sĩ Trường Quốc Trường đào sâu quá khứ để tìm kiếm những thứ bản thân đã từng quên trước đây. Trên hành trình ấy, cô liên tục nhìn thấy một cô gái lạ trong mơ. Sau khi tìm hiểu, nữ chính biết được giác mạc của mình hiện tại được ghép bởi cô ca sĩ đình đám một thời tên Lisa Bảo Thanh. Nhưng điều khiến cô hoang mang nhất là Lisa đã mất. Điều này càng khiến cô tò mò và làm mọi cách để tìm hiểu về những giấc mơ, về cô gái trong chiếc váy trắng bí ẩn và về người chồng luôn đồng hành cùng mình bấy lâu. Nội dung phim không quá khó hiểu, nhưng khiến tôi bị hấp dẫn bởi gợi mở nhiều tình huống dễ đẩy lên cao trào và tạo nên những nút thắt đầy kịch tính. Không biết là vô tình hay ngẫu nhiên nhưng bộ phim có nhiều tình tiết làm tôi liên tưởng đến bộ phim của Hàn là The Eye 2002 hay Quả Tim Máu 2014. Bên cạnh đó, đạo diễn Nhất Trung dường như học hỏi từ những bộ phim như Chị Chị Em Em hay Bắc Kim Thang trend twist trồng twist, khiến từ tình tiết đến nhân vật đều lật mặt như bánh tráng, làm tôi trở tay không kịp. Chưa kể, phim còn khiến tôi ngả nghiêng với những miếng hài từ màn tung hứng của Thu Trang và La Thành. Bên cạnh đó lợi dụng sức nóng của những drama tiểu tam giật chồng, phim còn mang tới một “trà xanh” chính hiệu do Bảo Thanh thể hiện. Điều này góp phần làm cho yếu tố gay cấn, kịch tính của phim càng được tăng cao. Thế nhưng, những yếu tố tưởng chừng là gia vị này lại khiến tôi hài lòng hơn cả thể loại chính - kinh dị. Nên xét đến cùng, kinh dị chưa tới mà hài, drama cũng chẳng xong. >>> Xem thêm Trạng Tí cần gần 20 tỷ nữa để đuổi kịp doanh thu Thiên Thần Hộ Mệnh Thu Trang gồng gánh cả phim Sự tiết chế vừa đủ, bớt lố so với những vai trước đây khiến vai diễn của Thu Trang là ngôi sao sáng duy nhất nâng đỡ cả bộ phim. Hiếm bộ phim nào của Thu Trang khiến tôi thất vọng, bởi cô luôn giữ được sự duyên dáng và không ngừng hoàn thiện bản thân để khắc họa nhân vật một cách chân thực nhất. Từ biểu cảm cho tới thần thái, Thu Trang thuyết phục tôi rằng cô là một họa sĩ với đôi mắt lạ kỳ có thể nhìn thấy thế giới âm dương. Sau bộ phim truyền hình quốc dân Về Nhà Đi Con, cặp đôi Bảo Thanh - Quốc Trường cũng được mời sắm vai quan trọng trong phim điện ảnh Đôi Mắt Âm Dương. Mặc dù là những ngôi sao đang lên của mảng phim truyền hình, khả năng diễn xuất tốt nhưng không hiểu vì lý do gì mà khi lên màn ảnh rộng, tôi cảm nhận nét diễn của Bảo Thanh gượng gạo. Thế mới thấy được sự khác biệt giữa diễn xuất của phim truyền hình với điện ảnh. Bảo Thanh áp dụng mọi lý thuyết của phim truyền hình vào, khiến cho tôi có cảm giác đang xem một màn kịch sân khấu, đôi chỗ còn gượng ép, thiếu tự nhiên. Trong khi Quốc Trường tỏ ra khá lúng túng với nhiều phân cảnh với Thu Trang. Đứng trước một diễn viên đầy kinh nghiệm, anh tỏ ra lép vế hơn hẳn. Nên Quốc Trường cũng có một đáp số chẳng khác Bảo Thanh là bao. Thiếu sự thuyết phục Nhiều năm qua, điện ảnh Việt Nam không ngừng phát triển và được đầu tư, cải thiện nhiều về mặt hình ảnh, diễn xuất. Nhưng điều quan trọng nhất là kịch bản lại bị bỏ ngỏ và vẫn luôn là điểm yếu cố hữu của phim Việt. Đôi Mắt Âm Dương cũng không phải ngoại lệ. Phim lấy bối cảnh ở Đà Lạt để kể về một câu chuyện những năm 1990. Điều này là hoàn toàn hợp lý, bởi màu sắc trong phim u ám, ma mị được tạo nên bởi những ngôi biệt thự cổ và những đoạn đường thưa thớt bóng người, rất phù hợp với không gian sẵn có của thành phố ngàn hoa. Đạo diễn Nhất Trung đã mời ê-kíp nước ngoài đến để thực hiện phần âm thanh, ánh sáng để khiến trải nghiệm ở mảng kinh dị của khán giả ở mức tối đa. Nhưng rất tiếc, ngoài những cảnh jumpscare mang yếu tố hù dọa, thì tôi chưa được trải nghiệm một trường đoạn kinh dị đủ dài và mạnh khiến bản thân hồi hộp, nghẹt thở cùng nhân vật. Nửa đầu phim có phần dài dòng lan man và tôi đã phải rất kiên nhẫn để ngồi lại xem cho hết. Nhưng nửa sau lại quá dồn dập twist, khiến tôi bị chóng mặt và khó có thể tiêu hóa được hết lượng thông tin và phim cung cấp. Tôi biết rằng đạo diễn đã rất cố gắng để khiến khán giả đi từ bất ngờ này tới bất ngờ khác. Nhưng nếu ai đã xem phim kinh dị đủ nhiều hoặc là fan của thể loại này thì chẳng khó để đoán ra từ trước những cú lật kèo trong phim. >>> Xem thêm Thiên Thần Hộ Mệnh Nữ chính Trúc Anh hóa ra là người oan nhấtNói tóm lại, Đôi Mắt Âm Dương là một bộ phim kinh dị nhưng chứa đầy yếu tố hài hước, drama, dễ xem và không đánh đố khán giả, phù hợp với những ai đang tìm kiếm sự giải trí. Tuy nhiên, nếu bạn là một khán giả khó tình, đặc biệt là đòi hỏi một kịch bản mạch lạc, logic thì tôi nghĩ bộ phim đôi chỗ sẽ vẫn làm bạn cảm thấy khó chịu. *Bài đóng góp của Hoa Lê gửi về Chiếu Rạp là chuyên mục mà chúng mình khai thác đặc thù về tất cả các phim đã đang và sắp chiếu. Nơi bạn có thể tìm kiếm mọi thứ về điện ảnh từ các bài tham khảo, phân tích, đánh giá, nhận định đến bàn tán, cung cấp thông tin… một cách nhanh chóng, chính xác và dễ hiểu nhất. Là một “mọt phim” có tâm, chúng mình sẽ mang đến cho các bạn những bài viết hay và thú vị quên theo dõi fanpage để cập nhật tin tức mới nhất về làng giải trí nhé!

tôi có đôi mắt âm dương