Mua Thế Giới Sẽ Chẳng Có Gì Thay Đổi Kể Cả Khi Bạn Khóc ngay tại VniBooks với giá ưu đãi lên tới 30%. Giao hàng nhanh toàn quốc. tiếng ngân nga theo một bài hát nào đó, thậm chí cả tiếng ho khan của người ấy cũng khiến tôi thấy thật thân thương. Ngược lại, khi
Đọc truyện làm tình hay nhất thế giới truyện Làm Tình. Tôi biết việc Jilian có quan hệ với thằng chủ của cô ta. Thú thật thoạt đầu tôi không bận tâm lắm vì tôi biết chắc cô ấy luôn yêu tôi. Nhưng việc cô ấy rên rỉ: "Sâu vào, mạnh vào đi Thomas" lúc hai chúng tôi
Thế giới của tôi chỉ có anh ấy Chương 77 Chương trước Chương tiếp Trong phòng nghỉ, tiếng thút thít của Mạnh Thanh Bắc, vang vọng rõ ràng. Rõ ràng trong lòng sớm đã đoán ra, nhưng lúc thật sự nghe được, dù là Mạnh Tây Nam cũng không khỏi phẫn nộ. Anh nhìn chằm chằm Mạnh Thanh Bắc, thấy cô ta cứ khóc mãi, vẻ giận dữ đã không thể kìm nén được.
Thế giới của tôi chỉ có anh ấy của tác giả Tưởng Mục Đồng kể về chuyện tình yêu của nam nữ chính sau nhiều năm gặp lại. Thông tin truyện ngôn tình: Tên truyện: Thế giới của tôi chỉ có anh ấy. Tác giả: Tưởng Mục Đồng. Dịch: Mẹ BinBo
Page 6 Read Ngoại Truyện: Thế giới khác from the story [JungKook&Girl] Nợ Duyên by LeyLy9892 (LeyLy) with 8,627 reads. imagine, jeonjungkook, nguoc. Giây phút đó tôi như đông cứng người, chỉ có cảm giác lâng lâng dâng lên trong lòng, tôi cảm nhận được tim tôi đang đập rộn ràng chỉ vì
lVRpk. Thế giới của bạn có những gì? Với nhiều người, đó có thể là gia đình, là những người thân quen, là tiền bạc, là địa vị... Nhưng với cô gái nhỏ Ngôn Dụ trong “Thế Giới Của Tôi Chỉ Có Anh Ấy”, thế giới của cô thực sự chỉ có mình Tưởng Tĩnh Thành. Ngôn Dụ là cô gái có cuộc sống hằng ngày đơn giản mà hạnh phúc ở một vùng quê bình yên. Cô có một người mẹ luôn yêu thương và chăm sóc mình, có một người anh trai chu đáo, luôn dành tất cả những điều tốt đẹp nhất cho cô. Cuộc sống đầy những khốn khó của người nghèo nhưng cô vẫn thấy rất hạnh phúc. Thế nhưng, vốn dĩ cô đã có một cuộc sống giàu sang, là một tiểu thư sống trong nhung lụa. Chỉ vì cuộc trao đổi vô tình với một bé gái khác mà cô đã mang thân phận của một cô gái tầm thường. Rồi ngày cô được trở về với vị trí vốn có của mình, mọi thứ với cô đều trở nên xa lạ và lạc lõng. Không còn cuộc sống mưu sinh khốn khó nữa nhưng cô thực cô đơn. Lúc đó, anh đã xuất hiện và xua tan đi sự cô đơn đó của cô. Anh đối với cô, thực sự là một ngôi sao sáng giữa bầu trời đen tối. Bảo vệ cô, yêu thương cô, chăm sóc cho cô, hết thảy mọi thứ anh đều làm rất tốt. Cho đến một ngày, giông tố cũng nổi lên trong mối tình đẹp đẽ của họ…
"Làm gì đấy?" Phía sau thình lình đặt câu hỏi, khiến cơ thể Mạnh Thanh Bắc run rẩy. Mạnh Thanh Bắc quay đầu lại, nhìn thấy Vu Lệ Khanh đang quấn áo choàng ngủ tơ tằm, dựa vào bên cửa, trang điểm trên mặt vẫn tinh tế hoàn hảo, ngày cả mái tóc dài xõa trên vai cũng được sấy thẳng thớm. Mạnh Thanh Bắc giấu đồ trong tay ra phía sau. Vu Lệ Khanh đã bĩu môi cười lạnh, khinh thường nhìn cô ta. Nói thực, cái tính cách này của Mạnh Thanh Bắc, thật sự không giống bà ta. Chí ít là lòng độc ác, còn thua xa bà ta. "Thế nào, còn giấu mẹ?" Vu Lệ Khanh thật sự rất khinh thường. Mạnh Thanh Bắc thấy thế, dứt khoát ném điện thoại và máy thay đổi giọng nói trong tay lên sofa bên cạnh, lúc này cô ta ở nhà mình, cũng không biết Vu Lệ Khanh có vấn đề gì, lại muốn đến nhà cô ta ở. "Con điện thoại cho Thành Thực kia, muốn làm gì?" Vẻ mặt Vu Lệ Khanh lạnh lùng. Giọng điệu của bà ta không khách sáo chất vấn, cho dù là con gái ruột, nếu thật sự muốn làm ra chuyện gì không tốt đối với bà ta. Vu Lệ Khanh cũng sẽ không mềm lòng nương tay, huống hồ bà ta từng sinh Mạnh Thanh Bắc, nhưng lại chưa từng có trách nhiệm của một người mẹ. Sau khi Mạnh Thanh Bắc được ôm về Mạnh gia không bao lâu, Vu Lệ Khanh thấp thỏm bất an, đứa trẻ lớn lên từng ngày, dáng vẻ cũng sẽ phát triển. Cho nên bà ta sợ mình cứ ở lại quanh Tống Uyển, thì sớm muộn cũng sẽ bị bà phát hiện. Đúng lúc khi ấy cải cách mở cửa, hàng loạt thương nhân Hồng Kông và Ma Cao bắt đầu đến Bắc Kinh, đầu tư vào đây. Vu Lệ Khanh vào thời điểm này, đã quen biết người chồng đầu tiên của mình, một thương nhân người Hồng Kông. Thực ra thương nhân đã có vợ ở Hồng Kông, nhưng Hồng Kông quá mức bảo thủ, cho đến thập niên bảy mươi mới xóa bỏ chế độ nạp thiếp. Thương nhân kia không gạt bà ta, mà nói thẳng cho bà ta biết, nếu bà ta có thể đi theo mình, thì có thể đảm bảo bà ta ăn no mặc ấm. Nhưng ông ta không thể cưới bà ta. Vu Lệ Khanh suy nghĩ hai ngày, rồi nộp báo cáo chuyển ngành. Còn bố ruột của Mạnh Thanh Bắc, tên đàn ông vô dụng kia, sau khi biết được bà ta đã sinh con, thì rất sợ hãi. Bà ta không nói cho tên đàn ông kia biết, mình đã tráo Mạnh Thanh Bắc với con gái Tống Uyển, mà chỉ nói với ông ta rằng, đứa bé đó đã được bà ta đưa về quê rồi. Kết quả tên đàn ông này không nhắc đến một chữ tiền. Sau khi Vu Lệ Khanh nhìn thấu, bèn đồng ý với thương nhân kia, lựa chọn làm tình nhân của ông ta. Bà ta rời khỏi Bắc Kinh cũng sắp ba mươi năm rồi, nếu không phải lần này vì chuyện của Quý Viễn Hồng, thì bà ta cũng sẽ không quay về. Kể từ sau khi chồng bà ta qua đời, bà ta liền rời khỏi Hồng Kông, những năm gần đây đều sống ở Canada và Mỹ. Tình cờ quen biết được Quý Viễn Hồng, lúc ở Las Vegas. Người này là con trai út của bà cụ Quý gia, phóng đãng mấy mươi năm, giờ đây vẫn là độc thân Vương lão ngũ. Thực ra so với Quý Viễn Hồng, Vu Lệ Khanh càng thích những thanh niên trai trẻ cơ thể cường tráng mặt mũi tuấn tú hơn, chỉ cần có đủ người, bà ta chỉ cần vẫy tay thì những người đó có thể chủ động bò lên giường bà ta. Bà ta ở cùng Quý Viễn Hồng, đơn giản cũng chỉ là theo nhu cầu mà thôi. Thấy Mạnh Thanh Bắc không nói chuyện, Vu Lệ Khanh chầm chậm đi tới, giơ chân ngồi xuống sofa trong phòng ngủ cô ta. "Muốn tố cáo mẹ với tên Thành Thực kia?" Mạnh Thanh Bắc trừng bà ta, "Tôi đâu có nhàm chán vậy." "Ồ, vậy con muốn làm gì?" Vu Lệ Khanh cảm thấy hứng thú nhìn cô ta, giống như rất tò mò động cơ cô ta điện thoại cho Thành Thực. Bị truy hỏi mãi như vậy, Mạnh Thanh Bắc lạnh mặt xuống, tức giận nói "Tôi nói rồi, chuyện này không liên quan đến bà." "Có phải sau khi Mạnh Tây Nam tìm con, phát hiện chân tướng, hoàn toàn thất vọng về con, sau đó con cũng muốn để Ngôn Dụ nếm thử cảm giác này?" Lời của Vu Lệ Khanh như sợi dây leo dính độc, quấn vào lòng Mạnh Thanh Bắc, làm cho vẻ mặt cô ta khiếp sợ đến tột đỉnh. Trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ xấu của mình, chỉ là không ai muốn thừa nhận. Đây chính là vì sao cho dù mọi người làm việc xấu, cũng sẽ lặng lẽ làm sau lưng. Mạnh Thanh Bắc luôn bình tĩnh cao ngạo, lúc có Tôn Gia Minh, cô ta còn có thể thoái thác, những chuyện như thổi phồng hay mưu hại đồng nghiệp, đều là Tôn Gia Minh làm. Nhưng giờ đây cô ta gọi cuộc điện thoại này, lại bước gần vực sâu một bước. Cô ta không ngờ Vu Lệ Khanh lại có thể đoán được tất cả suy nghĩ của cô ta. Vừa rồi vẻ mặt còn không kiên nhẫn, bỗng chốc mất đi huyết sắc, tái nhợt. Suy nghĩ xấu thường chỉ trong nháy mắt, chỉ có điều có những người kịp thời thu tay, nhưng cũng có những người càng không thể vãn hồi. Cô ta quá hiểu tình cảm của Ngôn Dụ đối với Thành Thực, biết rõ cho dù cô có chết, cũng không muốn để Thành Thực hận mình. Nhưng Thành Thực vì cô mà đã mất đi một chân, nếu bây giờ lại để cho Thành Thực biết được, chuyện năm đó căn bản không liên quan đến Thành gia, họ chỉ là vì Ngôn Dụ mà bị liên lụy, liệu anh có còn đối với Ngôn Dụ như trước đây nữa không? Chỉ cần Mạnh Thanh Bắc nghĩ đến những lời mà Mạnh Tây Nam nói với cô ta ở phòng hóa trang ngày đó, thì trái tim cô ta giống như bị dao cắt. Dựa vào cái gì mà cô ta hoàn toàn mất đi anh trai, còn Ngôn Dụ có thể có được sự thấu hiểu của Thành Thực chứ. Không thể, cô ta chính là muốn để cho Ngôn Dụ cũng nếm trải loại cảm giác này, loại cảm giác bị người thân vứt bỏ. Vu Lệ Khanh thấy cô ta cắn răng nghiến lợi như vậy, thì chợt bật cười "Con tưởng con thế này, thì có thể đả thương được Ngôn Dụ ư?" Trong mắt bà ta, những chiêu này của Mạnh Thanh Bắc đều chỉ là ầm ĩ nho nhỏ mà thôi. Nào ngờ Mạnh Thanh Bắc lại đột ngột đứng dậy, đi đến cửa sổ, kéo rèm cửa ra. Cô ta ở nhà cực ít kéo rèm cửa ra, sợ bị chó săn chụp lén. Giờ phút này sao đầy trời, phía chân trời là một vòng trăng tròn, phát ra ánh sáng nhàn nhạt, phác họa cả bầu trời giống như phủ lên một dải lụa mỏng màu bạc. "Bà mới chân chính không hiểu, bà sẽ không hiểu Thành Thực đối với cô ta mà nói, có bao nhiêu quan trọng." Loại đau khổ khi bị người thân vứt bỏ đó, bà sẽ không hiểu, bởi vì bà không có người thân, cũng không có ai thật lòng chờ đợi. Bà cảm thấy tiền quan trọng, quyền lợi quan trọng, nhưng không phải tiền và quyền lợi đều quan trọng với mỗi người. Đánh vào điểm yếu, mà lần này, Mạnh Thanh Bắc thật sự đã bắt được điểm yếu của Ngôn Dụ. ** Trời trong xanh, chỉ là trên bãi cỏ không có màu xanh như ngày xuân. Hôm nay hiếm khi không có gió, Hàn Kinh Dương mặc đồ cưỡi ngựa, áo đen quần trắng, trên chân mang một đôi giày cưỡi ngựa bóng loáng, không phải nói chứ, thật sự giống như đang đi báo cáo cấp trên vậy. "Kinh Dương," phía sau có một giọng nói không lưu loát gọi tên anh. Hàn Kinh Dương quay đầu lại, ha, thằng nhóc thật con mẹ nó đẹp trai chứ lị. Người đến là một chàng trai trẻ, cao 1m8, mấu chốt ở đây là tỷ lệ rất tốt, đôi chân dài kia thẳng thật. Cậu ta mặc nguyên bộ đồ cưỡi ngựa màu đen, mũ đen được cậu ta cầm trên tay, cả người lộ ra một vẻ phấn chấn khôi ngô của người trẻ tuổi. "Đội mũ vào, chúng ta cưỡi hai vòng chứ?" Hàn Kinh Dương hất đầu, cười nói với cậu ta. Lúc này Chu Dĩ Trạm trở tay đội mũ lên, nói chuyện bằng tiếng phổ thông rất trúc trắc "Ai thắng thì đêm này người ấy mời cơm." "Không sao, cho dù cậu thua, thì cũng là tôi mời cậu ăn cơm." Lời này xem như là đã đắc tội với tiểu thiếu gia của Chu gia rồi, cậu ta từ nhỏ học ở Anh, phong trào cưỡi ngựa phổ biến ở Anh, chính cậu ta cũng có một con huyết mã thuần chủng trị giá mấy trăm vạn Euro, làm sao có thể thua anh được. Nào ngờ mấy vòng tiếp theo, Chu Dĩ Trạm lại thật sự thua. "Sao anh lợi hại đến vậy?" Cậu ta tò mò hỏi. Hàn Kinh Dương nở nụ cười, thấy một người từ nơi xa đang chậm rãi đi tới, anh hừ cười nói "Người chân chính lợi hại đến rồi đây." "Cậu sao giờ mới đến, có việc nhờ người ta còn muốn ngàn thỉnh vạn cầu là thế nào hả?" Hàn Kinh Dương đấm vào ngực người đến, mặc dù nói chuyện không khách sáo, nhưng giọng điệu này chắc chắn chính là có quan hệ cực tốt, mới sẽ nói ra như vậy. Chu Dĩ Trạm và Hàn Kinh Dương quen biết cũng không tính là ngắn, họ có làm ăn với nhau. Mỗi lần Hàn Kinh Dương đi Hồng Kông, đều là cậu ta ra mặt chiêu đãi. Mà Chu Dĩ Trạm đến Bắc Kinh, Hàn Kinh Dương cũng sẽ tận tình chiêu đãi. Hàn Kinh Dương quàng cổ người đến, giới thiệu cho Chu Dĩ Trạm "Đây là bạn lớn lên từ nhỏ cùng tôi, Tưởng Tĩnh Thành." Chu Dĩ Trạm hàm súc gật đầu. "Làm hai vòng nhé?" Hàn Kinh Dương thấy hai người đã chào hỏi xong, thì nghiêng đầu cười nói. Tưởng Tĩnh Thành gật đầu, Hàn Kinh Dương chìa tay đưa mũ sắt của mình cho anh, ngờ đâu người đàn ông lại đẩy đi "Tớ không thích đội thứ này." Thấy anh mặc áo jacket ngắn, đi thẳng về phía ngựa, Chu Dĩ Trạm thấp giọng thì thầm với Hàn Kinh Dương "Anh ấy không cần thay quần áo sao?" Dù sao người này đồ cưỡi ngựa và giày cưỡi ngựa cũng đều không có, ngay cả mũ sắt cũng dám không đội. Hàn Kinh Dương xùy cười. Thấp giọng nói "Cậu ta ấy à, không cần đâu." Chu Dĩ Trạm vừa rồi thua Hàn Kinh Dương, vốn không phục, không ngờ lần này đến một người còn ngang tàng hơn. Thế là dưới sự giật dây của Hàn Kinh Dương, cậu ta lại đua ba vòng với Tưởng Tĩnh Thành. Vừa bắt đầu cậu ta còn xem như có thể miễn cưỡng theo kịp, nhưng sau một vòng, cậu ta liền bị bỏ lại. Đến khi cậu ta xuống ngựa, thì gương mặt tuấn tú đã không còn vẻ kiêu ngạo và tự tin như vừa rồi nữa. Được, hai người này chính là thay phiên nhau đến ngược cậu ta đây mà. "Đừng nản, tên này là một cầm thú, chúng ta là người, thua cầm thú cũng là bình thường thôi," Hàn Kinh Dương thấy chàng trai này hơi chán nản, thì sờ đầu cậu ta, cười nói. Ba người đi trở về, câu lạc bộ đua ngựa này rất yên tĩnh. Trước mặt là nơi chuyên để cho khách ăn cơm nghỉ ngơi, ba người vào một phòng bao, Hàn Kinh Dương gọi đem menu lên, để Chu Dĩ Trạm làm chủ. Tưởng Tĩnh Thành cúi đầu xem di động. Hàn Kinh Dương cười haha, chọc anh "Có vợ rồi có khác nhỉ." Chu Dĩ Trạm không hiểu ngẩng đầu, Hàn Kinh Dương vỗ vỗ cậu ta "Cậu tiếp tục chọn món đi, tôi nói người bên cạnh cơ." Ồ, Chu Dĩ Trạm rất ngoan ngoãn gật đầu. Đến khi ba người ăn cơm, Chu Dĩ Trạm đã nhịn rất lâu, liền hỏi "Hôm nay anh đến tìm tôi, có phải có chuyện gì không?" Tưởng Tĩnh Thành nhìn cậu ta, ai nói tiểu thiếu gia Chu gia này không hiểu sự đời. Anh bưng ly rượu thủy tinh trong tay, trong ly là dịch thể màu nâu đỏ, đang chuyển động từ từ ở thành ly. "Chuyện bố cậu năm đó, cậu không muốn làm rõ?" Thương nhân trăm tỷ bị tai nạn xe mất mạng, tin tức này khi đó không những chấn động cả Hồng Kông, mà thậm chí còn khiến cho thị trường cổ phiếu hỗn loạn. Cả Chu thị lúc đó đều vì tai nạn đột ngột của chủ tịch tập đoàn, mà rối ren bất an. Chu Dĩ Trạm là con út trong nhà, lúc bố cậu ta vừa qua lại với Vu Lệ Khanh, cậu ta thậm chí còn chưa sinh ra. Giờ đây Tưởng Tĩnh Thành lại nhắc đến chuyện này trước mặt cậu ta, quả thực Chu Dĩ Trạm không ngờ đến. "Vì sao anh lại hứng thú với chuyện của bố tôi?" Với tuổi tác của Tưởng Tĩnh Thành, bố cậu ta cùng anh căn bản không có khả năng là người quen cũ. Tưởng Tĩnh Thành nói "Vu Lệ Khanh." Cánh tay anh để trên bàn, thuốc kẹp trong ngón tay đang chậm rãi cháy, khói thuốc màu trắng dưới ánh đèn pha lê như một đám mây. Chu Dĩ Trạm ngơ ngác, cậu ta không ngờ, Tưởng Tĩnh Thành biết nhiều đến vậy. Đối với cái tên này, từ khi cậu ta còn bé, thì luôn nghe mẹ nhắc tới mỗi ngày. Mẹ cậu ta cũng sinh ra trong một gia đình giàu có ở Hồng Kông, lúc gả cho bố cậu ta, vợ chồng ân ái, sinh được mấy người con. Nhưng nào ngờ lúc bố cậu ta đầu tư vào nội địa, quen biết một người phụ nữ, còn ngang nhiên dẫn bà ta về Hồng Kông bao dưỡng. Thậm chí còn dẫn bà ta tham dự tiệc tùng trong thành phố. Mẹ cậu ta trước mặt người khác luôn duy trì phong độ trang nhã của một quý phú nhân, nhưng sau lưng lại dùng những lời lẽ cực kỳ độc ác chửi rủa người đàn bà kia. Vốn tưởng người đàn bà này sớm muộn cũng sẽ nhan sắc tàn phai, nhưng nào biết dây dưa này, lại mười mấy năm. Cho dù cậu ta được sinh ra, cũng không thể giúp mẹ giành lại được trái tim của bố. Đến tận khi bố cậu ta gặp tai nạn qua đời. Người đàn bà này cũng biến mất khỏi Hồng Kông, đoạn chuyện xưa này mới sẽ bị chôn vùi. "Bên phía cảnh sát Vân Nam đã bắt được một nhóm đối tượng buôn bán ma túy, cậu biết không? Trong đó có hai người từng sống ở Hồng Kông mấy năm, họ đã khai ra một chuyện." Ánh mắt Chu Dĩ Trạm nhìn chằm chằm anh. "Bọn họ nói một thương gia Hồng Kông họ Chu, là do họ giết chết." Hàn Kinh Dương cho người đưa Chu Dĩ Trạm về, rồi mới quay lại phòng bao. Đồ ăn trên bàn lúc này đều đã được dọn xuống, Tưởng Tĩnh Thành dang ngồi trước bàn làm việc bên cạnh, phía trên bày một bàn cờ. Căn phòng này là phòng được Hàn Kinh Dương bao hàng năm. Con người anh không có đam mê gì, chỉ thích mỗi cờ vây. "Cậu xem cậu đã dọa đứa trẻ người ta thành dạng gì rồi kìa," Hàn Kinh Dương lắc đầu cười nói, nhưng nói xong, anh ta cũng cảm khái; "Nói đến bố cậu ta cũng thật xui xẻo, đã nuôi phải một con xà mỹ nhân trong nhà. Cuối cùng còn phải bỏ mạng." Nào có ai ngờ rằng chuyện bố Chu Dĩ Trạm xảy ra tai nạn xe, lại có liên quan đến Vu Lệ Khanh chứ. Dù sao Vu Lệ Khanh cũng là tình nhân của ông ta, nếu ông ta chết, thì tương đương với việc Vu Lệ Khanh mất đi chỗ dựa vững chắc. Lúc đó hướng trinh sát bên phía cảnh sát, lại đặt trong nội bộ Chu gia, dù sao quan hệ của bố mẹ Chu Dĩ Trạm vẫn luôn không tốt lắm, thậm chí anh trai và chị gái của cậu ta cũng luôn chán ghét người đàn bà mà bố họ sủng ái ở bên ngoài kia. "Trong tay người đàn bà này không chỉ có mỗi một vụ án này." Hàn Kinh Dương nghe xong, cũng tặc lưỡi "Thật không ngờ, Thanh Bắc lại có một người mẹ thế này." Nhưng nếu Mạnh Thanh Bắc không có một người mẹ như thế, thì e rằng vận mệnh của cô ta năm đó, cũng sẽ không xảy ra thay đổi lớn đến vậy. Lúc Tưởng Tĩnh Thành về nhà, Ngôn Dụ còn chưa đến nhà. Anh mở tủ lạnh ra, bên trong còn không ít đồ, dứt khoát nấu cơm trước. Đến khi Ngôn Dụ về đến, vừa mở cửa ra, đã thấy đèn phòng khách nhà bếp đều sáng, cả nhà đều được bao phủ trong ánh đèn vàng ấm, đâu đâu cũng hiện ra ấm áp. Khó trách luôn có người nói, nhà chính là một nơi, mãi mãi sẽ để lại cho bạn một ngọn đèn. "Sao về muộn vậy em?" Tưởng Tĩnh Thành ôm cô từ đằng sau, nâng cổ tay lên, xem đồng hồ. Sắp tám giờ rồi. "Cuối tuần mà, em phải tham gia một buổi tiệc, cho nên hôm nay đi thử bộ lễ phục," Ngôn Dụ thở dài, nói "Anh nói xem em chỉ là một giám đốc bộ phận quan hệ xã hội, vì sao cũng phải mặc lễ phục đi chịu tội vậy chứ." Tưởng Tĩnh Thành mỉm cười. "Vậy thì đừng đi làm nữa nhé?" Ngôn Dụ sửng sốt, khẽ nói "Vậy em làm gì đây?" Lúc này canh trong nồi đang sôi, phát ra tiếng sùng sục, Tưởng Tĩnh Thành nêm muối vào, đậy vung lại. Xoay người ôm cô, nhắm chuẩn môi cô, hôn mạnh lên. "Sinh con thì thế nào?"
Lượt Xem 13 THẾ GIỚI CỦA TÔI CHỈ CÓ ANH ẤY Tác giả Tưởng Mục Đồng Thể loại Hiện đại, quân nhân, ngọt, sủng, thanh mai trúc mã, nam nữ cường, tráo đổi thân phận, HE Tình trạng Hoàn dịch Link đọc thế giới của tôi chỉ có anh ấy ? Văn án 1 Có người vì để theo đuổi Ngôn Dụ mà đã bỏ ra 2 tỷ, bạn bè đều khuyên Tưởng Tĩnh Thành thôi đi, dù sao chuyện của hai người các cậu cũng trôi qua lâu như thế rồi, có thể cho người ta cái gì? Anh gạt tàn thuốc, nở nụ cười. Bạn bè mắng anh lớn mặt Cậu con mẹ nó có thể trị giá 2 tỷ? Cuối cùng chứng minh, anh thật sự trị giá 2 tỷ…… ? Văn án 2 Ngôn Dụ Anh nói anh thích em, vì sao không đến tìm em. Tưởng Tĩnh Thành Muốn chứ, sao lại không muốn đi tìm. Một năm viết mười mấy lần báo cáo chuyển ngành. Nhưng mà anh nghĩ, chỉ cần anh canh giữ tốt mảnh đất này, thì có một ngày em sẽ trở về nhà. ? Nữ chính của chúng ta, trước 14 tuổi tên Thành Quả, là con gái của Thành gia sống ở vùng nông thôn nghèo, trẻ con ở đó muốn học lên cao là điều vô cùng khó khăn nếu thiếu đi sự tài trợ của những nhà hảo tâm, sau 14 tuổi, cô ấy là Ngôn Dụ, là tiểu thư gia đình danh giá có truyền thống quân ngũ. Tuổi thơ của Thành Quả tràn ngập hạnh phúc, có ba, có mẹ, có anh, có gia đình tuy nghèo khổ nhưng luôn yêu thương nhau. Đáng tiếc, năm Thành Quả lên 6 thì ba mất, năm 14 tuổi thì cô biết cô không phải con ruột của mẹ. Một đứa trẻ lúc ấy chẳng có sự lựa chọn nào khác, phải trở về Mạnh gia, làm tiểu thư sống trong đại viện với gia đình mới. Tuy trở về với gia đình thực sự của mình nhưng Ngôn Dụ vẫn luôn nhớ về Thành gia, lại thêm mẹ và anh cô luôn thương yêu, chiều chuộng đứa con gái bà nuôi nấng 14 năm Mạnh Thanh Bắc khiến Ngôn Dụ rất khó hòa nhập với gia đình. Có lẽ mọi người sẽ không thực sự thích Tống Uyển ngay từ ban đầu bởi bà không thực sự quan tâm nhiều tới con gái ruột, không đủ yêu thương để lấp đầy khoảng trống khi xa những con người đã nuôi cô suốt 14 năm đầu đời nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, tình cảm một sớm một chiều khó thể chấm dứt ngay, bà yêu thương, coi Mạnh Thanh Bắc là con gái suốt 14 năm, dành cả trái tim để yêu thương cưng chiều thì sao có thể chuyển tất cả tình yêu lên Ngôn Dụ khi cô ta vẫn sống ở Mạnh gia. Sau này, khi nhìn thấy bộ mặt thật của Mạnh Thanh Bắc, khi nhìn rõ những điều bị che lấp, bà mới hối hận vì ngày đầu tiên không quan tâm Ngôn Dụ thêm một chút, không yêu thương cô thêm một chút. Mừng là về sau, mối quan hệ giữa mọi người trong nhà cũng trở về như một điều vốn phải thế. ? Năm 14 tuổi, khi thế giới của Ngôn Dụ đột ngột xoay chuyển cũng là khi cô gặp được điều ấm áp nhất. “Gọi một tiếng anh Tiểu Thành, về sau anh che chở cho em”. Chỉ một câu ấy thôi cũng khiến bất cứ con tim thiếu nữ nào xao xuyến. Tưởng Tĩnh Thành là con trai của gia đình quan quân, có khí chất, có nhan sắc, có tình yêu và lòng chung thủy. Tình yêu Tưởng Tĩnh Thành dành cho Ngôn Dụ tới từ rất sớm, khi Ngôn Dụ học cấp 2, anh đã phải vào trường quân đội nhưng vẫn sai khiến đám đàn em đánh tất cả những kẻ mấp mé Ngôn Dụ “Hồn quân của anh trung thành với Tổ quốc và nhân dân. Linh hồn của anh trung thành với em”. ? Người con trai chờ đợi cô suốt 6 năm cô trốn tránh sự thật, người con trai luôn tâm tâm niệm niệm cưới cô là một người tốt, tốt tới mức “Thế giới” của cô “chỉ có anh ấy” chẳng thể yêu thêm ai. Tưởng Tĩnh Thành là lính đặc chủng, là người tới chiến trường đầu tiên cũng là người về sau cùng, anh phải chịu nhiều nguy hiểm và gian nan, phải nửa đêm đi nhận nhiệm vụ nhưng Ngôn Dụ hiểu cho anh, hiểu mơ ước và khát vọng của anh nên cô lựa chọn chấp nhận những điều ấy. Có lẽ nếu đã lựa chọn làm quân tẩu thì phải chịu chia chồng cho đất nước. ? Ngôn Dụ còn có một người anh trai cũng rất yêu thương cô – Thành Thực. Anh chấp nhận chịu thiệt để giữ lòng tự tôn cho em gái, chấp nhận phế một chân vì mạng sống của em gái nhưng ai cũng phải chấp nhận ấy không phải em gái ruột của anh. Đó là một điều tàn nhẫn biết bao nhưng chẳng vì thế mà tình yêu thương của anh dành cho Ngôn Dụ giảm bớt. Cô là con gái của Thành gia hay Mạnh gia thì có gì nào, cô vẫn là đứa em gái mà anh yêu thương nhất. Có lẽ Tưởng Tĩnh Thành và Thành Thực là hai người yêu thương Ngôn Dụ nhất, là hơi ấm nồng nàn nhất cuộc đời cô. Thật ra ai cũng yêu thương Ngôn Dụ, Tống Uyển yêu thương cô nhưng khó chấp nhận sự thật, Mạnh Trọng Khâm yêu thương cô theo cách của ông, trầm ổn, lặng lẽ quan tâm, Mạnh Tây Nam thương em gái nhưng khó để gần gũi cô như Mạnh Thanh Bắc, bà nội Ngôn yêu cô bằng sự hiền từ, hóm hỉnh, mẹ Thành của cô cũng yêu cô, chấp nhận cô đơn một đời để chăm sóc cô. ? Truyện xoay quanh cuộc đời của Ngôn Dụ với những khó khăn, thăng trầm, những dằn vặt và niềm ngọt ngào. Các nhân vật trong truyện đều có điểm đặc biệt riêng thú vị, có nhân vật khiến ta ghét, có nhân vật khiến ta yêu nhưng tựu chung lại, họ đã làm nên một cuốn sách in dấu trong lòng người đọc. Đó là Ngôn Dụ yên lặng, mạnh mẽ. Là Tưởng Tĩnh Thành thủy chung với mơ ước làm rể Mạnh gia, làm chồng Ngôn Dụ. Là người anh trai mà ai cũng mơ ước Thành Thực. Là bố, là mẹ – những người yêu thương Ngôn Dụ với cả tấm lòng bao dung, rộng lượng. Là bà nội luôn không ngừng học hỏi, học dùng Wechat, học lên mạng. Là Mạnh Tây Nam hối hận vì đã không thích Ngôn Dụ những ngày đầu tiên cô về Mạnh gia. Là Mạnh Thanh Bắc, đứa bé bị tráo đổi với Ngôn Dụ, sống sung sướng 14 năm nhưng luôn nghĩ đó là điều cô ta đương nhiên có, luôn tranh giành tình yêu của mẹ. Là Quý Khải Mộ và Quý Khải Phục, những người bạn của Ngôn Dụ. Hai nhân vật này tôi không biết nên nói sao về họ. Quý Khải Mộ trẻ tuổi nghe lời Ngôn Dụ, tuy có vẻ vô dụng nhưng yêu cô thật lòng, đáng tiếc anh chỉ là nam phụ. Quý Khải Phục lại mang một vẻ trầm ổn thành thục của người đàn ông, anh chín chắn và trưởng thành. Nhưng hai người này lại gián tiếp kéo Ngôn Dụ vào cuộc chiến tranh gia sản của nhà họ Quý và những rắc rối không nhỏ. Truyện còn rất nhiều nhân vật khác như bố mẹ Tưởng Tĩnh Thành, tuy xuất hiện mờ nhạt nhưng vẫn khiến người đọc ấn tượng, như bạn bè của Tưởng Tĩnh Thành và Mạnh Tây Nam luôn giúp đỡ các anh. ? Truyện nói chung là ngọt ngào,có vài đoạn gây cười vì sự “mặn mòi”, “nhây” và “lầy” của các nhân vật. Các bạn nhớ chuẩn bị khăn giấy để nghe những câu nói lịm tim của anh Tiểu Thành nhé! Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ! Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi.
Vừa nói xong lời này, giống như nước rơi vào chảo dầu, nhất thời những người khác đều bùng nổ. Ngay cả Tạ Tranh bên cạnh cũng xắn tay áo, buông lời hung ác, muốn dạy dỗ anh. Tưởng Tĩnh Thành không để ý nhìn anh, hất cằm, tỏ ý anh trước nhìn người khác xem "Nếu không các cậu chọn ra một người mạnh nhất trước đi."Fuck, đây quả thật là khiêu chiến người không phục, thực ra họ biết Tưởng Tĩnh Thành đi ra từ nơi nào, bắt đầu từ ngày đầu tiên, không ít người đã chú ý đến thể gặp được người ở nơi ấy thật không dễ người này đều là người kiêu ngạo, cho dù là lý thuyết hay thể chất, mỗi một người đều không rơi phía sau người chính là có một nơi trong truyền thuyết như vậy, chỉ cần người khác vừa nhắc đến thì cũng phải dựng ngón lòng mỗi người đều nén uất cũng không phải tìm xương trong trứng, chỉ là muốn so tài xem sao, cho dù thật sự thua thì ít nhất cũng không khiến mình hối hận."Vội cái gì, tuần sau bắt đầu huấn luyện quân sự, đến lúc đó gặp trên sân huấn luyện."Tưởng Tĩnh Thành nhàn nhạt quét qua, giọng điệu nhàn nhạt nhưng lời lại không khiêm thế những người kia cũng không nói gì khác, trước khi gặp trên sân huấn luyện thì trước tiên bọn họ phải chuốc say anh trên bàn rượu cái Dụ cũng không khuyên, chỉ ở bên cạnh nhìn họ vui đùa. Một đám đàn ông hơn ba mươi tuổi đầu, hiếm khí có lúc càn rỡ như vậy. Đến khi nhìn thấy rượu trên bàn đều uống hòm hòm rồi thì cô đứng dậy, đi ra viên phục vụ đứng bên ngoài phòng bao, cô mở cửa bảo nhân viên đi làm chút canh giải rượu mang khi người đi rồi, cô quay đầu nhìn trong phòng bao, đẩy cửa đi ra. Cũng không phải ghét bỏ phòng bao rối loạn, mà là nghe những lời kia của họ, Ngôn Dụ chợt phát hiện, cô không biết tí gì về sáu năm mà Tưởng Tĩnh Thành đã trôi ấy sau khi rời đi, cô đổi từ học viện Y sang học khoa tin tức, tất cả những cố gắng bỏ ra đều gấp đôi người không muốn đơn thuần dựa vào người khác nữa, cô cố gắng học hành, giành lấy học bổng. Chỉ đáng tiếc chuyên ngành cô học là xã hội nhân văn, cũng không dễ lấy học bổng ra sức học, để cho mình nhìn càng xa hơn, không bị vây khốn ở một nơi không đi nghe ngóng những tin tức về anh, sợ mình sẽ không thể nhịn được, không có tiền đồ mà chạy trở về. Lúc đi đã thảm hại là thế, lúc trở về chí ít cũng phải dễ coi hơn một Dụ đưa tay lấy thuốc trong túi xách ra, từ sau khi trở về, thói quen hút thuốc của cô càng lúc càng bò trên tay vịn ở hành lang, ngẩng đầu nhìn dãy ngân hà trong màn lúc cô ngẩng đầu, từ bên cạnh đưa ra một bàn tay, lấy đi điếu thuốc cô kẹp trong tay. Tưởng Tĩnh Thành đem điếu thuốc ngậm bên miệng, móc bật lửa trong túi ra, một tay che lại, một tay ấn bật lửa, ánh lửa chớp mắt đốt sáng."Hút không tồi," Anh hít một hơi rồi đánh Dụ xoay đầu nhìn anh, từ góc độ của cô nhìn sang, gò má anh lập thể thâm thúy, nhất là sống mũi, cao, thẳng. Cánh tay anh để trên lan can, lưng dựa vào, một chân gập lại, tư thế đứng tùy tiện. Trong miệng ngậm thuốc, không dùng tay cầm, tùy thời hút một hơi, hơi híp không chút cố kỵ nhìn chằm chằm anh, thẳng đến khi Tưởng Tĩnh Thành đưa tay lấy điếu thuốc ngậm trong miệng xuống."Cũng học hút thuốc?"Ngôn Dụ không nhịn được cười nhẹ, ngay cả hút thuốc mà cũng đẹp như thế cơ biết một giây sau, Tưởng Tĩnh Thành bỗng thì thào nói "Anh còn tưởng em đi rồi đấy."Giọng nói của anh không lớn, nhưng hòa cùng gió đêm, lướt nhẹ đến bên tai cô. Không lý do, trong lòng chua xót, cô ngẩng đầu nhìn anh, gọi một tiếng "Anh tiểu Thành.""Lần này em sẽ không đi nữa."Tưởng Tĩnh Thành nhìn cô, đôi mắt đen nhánh, dưới ánh đèn chiếu sáng của hành lang sáng đến dọa thấp giọng nói "Anh không tin."Câu nói này dường như là nặn ra từ trong yết Dụ dường như không quá ngoài ý muốn với câu trả lời của là cô rất khổ sở, bởi vì cô đã tổn thương anh. Là lựa chọn của cô khiến cho họ đã bỏ lỡ thời gian sáu năm, cô không hiểu cuộc sống của trong phòng bao kia, những chuyện có ý tứ trong miệng đám người kia đều là chuyện anh từng trải mà cô đều đã bỏ Dụ nhìn anh, cho đến nay, cô đều lẽ thẳng khí hùng mà dựa gần anh, tiếp cận Tĩnh Thành cúi đầu nhìn cô gái vẻ mặt khổ sở, rất tốt, còn biết đau lòng anh. Anh bật cười, những phiền muộn trong lòng đều được quét rồi ở trong phòng bao anh thấy cô vẫn không quay lại, lại nhìn lên ghế cô ngồi, túi xách và di động đều không thật sự cho rằng cô đã đi theo ra ngoài thì nhìn thấy cô một mình nằm sấp trên lan can, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, trong tay cầm một điếu lưng cô đơn, bóng dáng phản chiếu thật dài trên hành nhiên Tưởng Tĩnh Thành mềm lòng."Không phải em muốn chen hàng sao?"Ngôn Dụ ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn anh, chớp đôi mắt to mờ sương, vẻ mặt tràn đầy sự kinh ngạc, còn có kinh hỷ. Tưởng Tĩnh Thành hừ khẽ "Lần này, biểu hiện cho tốt."Ngôn Dụ cười khẽ, đưa tay ôm cánh tay anh. Ngược lại Tưởng Tĩnh Thành sững sờ, cô dán mình rất gần, trên người có mùi thơm thoang thoảng, hòa cùng gió đêm bay vào trong mũi vào trong lòng anh."Anh yên tâm, em sẽ theo đuổi được anh nhanh thôi," Ngôn Dụ mang theo tia cười nhạt, giữa lông mày lại là sự đắc ý."Buông tay, để người ta nhìn thấy thì ra thể thống gì," Tưởng Tĩnh Thành hừ khẽ, bảo cô buông tay anh vừa nói xong thì Ngôn Dụ cũng thật sự buông lòng Tưởng Tĩnh Thành hơi sững sờ Thật sự nghe lời vậy à.**Bởi vì phần lớn mọi người đều phải về trường, cho nên cũng không dám bảo người đem rượu lên nữa, một vòng tiếp theo cũng uống kha khá. Mặc dù không say nhưng trên người đều mà mùi viên phục vụ đem canh giải rượu lên, mỗi người đều uống một Dụ đang nói chuyện với Tạ Tranh, kết quả di động để trên bàn vang nhìn cuộc gọi đến, là của Trần Gia bắt máy, quả nhiên đầu dây vừa thấy cô bắt máy thì giống như tìm được vị cứu tinh."Giám đốc Ngôn, xảy......xảy ra chuyện rồi."Nghe được câu này, Ngôn Dụ đứng bật dậy. Bên kia mở loa ngoài động tĩnh rất lớn, còn có tiếng hét chói tai của phụ nữ, Trần Gia Gia mới đầu giọng nói còn ổn, nhưng về sau đã trở nên nức nở "Tiểu Quý tổng sắp bị đánh chết rồi."Giọng cô nói quá lớn, vốn Tưởng Tĩnh Thành cũng đang nói chuyện với Tạ Tranh lúc này cũng xoay đầu sang nhìn điện thoại, Ngôn Dụ đè thấp giọng nói "Bên Quý Khải Mộ có chút chuyện, em phải đi sang đó một chuyến. Hôm nay chỉ có thể đến đây thôi."Tưởng Tĩnh Thành "Cậu ta đánh nhau, bảo em đến?"Ngôn Dụ thật sự không có thời gian nói những chuyện này với anh, khoảng thời gian này Quý Khải Mộ đều rất nề nếp. Cho nên cô cũng không trông nom cậu ta, không ngờ lúc này lại đột ngột xảy ra chuyện. Vì vậy cô thật sự phải lập tức chạy đứng dậy Tưởng Tĩnh Thành cũng đứng dậy biểu tình trên mặt Ngôn Dụ, Tưởng Tĩnh Thành liếc nhìn cô, giọng nói trầm thấp "Em sang đó thì có thể giúp cậu ta đánh nhau?"May mà tụ tập cũng sắp kết thúc, Tưởng Tĩnh Thành nói một tiếng, Ngôn Dụ có chút chuyện phải đi xử lý, cho nên họ phải đi trước. Kết quả Tạ Tranh cũng đứng dậy, muốn đi theo cùng rồi anh cũng nghe được lời của hai người, nói là chuyện đánh nhau gì đó."Cậu muốn đi làm gì, thật sự kéo bè kéo lũ đánh nhau hả," Tưởng Tĩnh Thành nhìn Tranh vỗ ngực, "Anh em một địch mười mấy không có vấn đề." Cuối cùng Tưởng Tĩnh Thành thật sự không có cách nào khác, quả thực không lay chuyển được Tạ Tranh, đành để anh đi cùng. Huống hồ cũng không biết đối phương có mấy người, chỉ sợ đến bên kia anh có thể đối phó nhưng lại không có cách nào bảo vệ Ngôn Dụ. Cho nên dẫn Tạ Tranh theo, cho dù thật sự đánh nhau thì cũng có người giúp một là đêm nay Ngôn Dụ không uống nên trên đường xe cô lái rất nhanh, Tưởng Tĩnh Thành hỏi cô Quý Khải Mộ ở chỗ nào. Ngôn Dụ nói địa chỉ, Tưởng Tĩnh Thành lấy di động ra, gọi điện thoại cho Hàn Kinh vì chỗ bọn họ đánh nhau lại chính là quán bar của Hàn Kinh ở ngã tư, Tưởng Tĩnh Thành cúp máy, chỉ chỉ bên cạnh nói "Đổi đường đi, bây giờ người đã không còn ở quán bar nữa, đều bị cảnh sát dẫn đi rồi."Vì thế Ngôn Dụ thay đổi tuyến đường, đi thẳng đến đồn công đến cổng thì Hàn Kinh Dương đã đợi họ ở bên ngoài. Vừa thấy Tưởng Tĩnh Thành thì hổn hển nói "Bọn này không có mắt mà, lại ở cửa quán tớ đánh nhau." Mặc dù nói trong quán bar xuất hiện tranh cãi là chuyện rất bình thường. Nhưng biện pháp Hàn Kinh Dương rất cứng rắn, không ai dám không có mắt ầm ĩ ở địa bàn của Ngôn Dụ đi xuống, lúc này Hàn Kinh Dương mới nói "Đúng rồi, sao cậu biết trong quán tớ có đánh nhau, trong những người này có người cậu quen à?"Ngôn Dụ chào hỏi anh, cũng không tiện nói chuyện, nên đi thẳng trong hơn mười người to lớn, cũng sắp chen đầy phòng làm việc. Ngôn Dụ đứng ở cửa, nhìn một vòng, lúc này mới nhìn thấy Quý Khải Mộ ngồi trên ghế, đã bị đánh thành đầu heo, còn đang hằm hằm nhìn đối cô đi qua, Trần Gia Gia đang khóc, cầm khăn giấy muốn lau cho Quý Khải Mộ, lại bị cậu ta ném Dụ khom lưng, nhặt tờ khăn giấy ở dưới đất lên. Lúc ngẩng đầu, Quý Khải Mộ đang nhìn cô lại xoay đầu hét với Trần Gia Gia "Ai cho cô nói cho cô ấy biết?"Trần Gia Gia bị cậu ta mắng cũng không dám trả lời, chỉ cúi đầu, nước mắt tí tách rơi Dụ đưa tay nắm cằm cậu, xoay trái xoay phải, vốn một khuôn mặt tinh xảo như ánh mặt trời lại giống như khay nhuộm màu, thật đủ đặc sắc, cô cười lạnh "Cũng đã thành cái dạng này rồi còn dám ngang ngược?"Kết quả câu này của cô lại bị người đối diện nghe được, chỉ thấy một người đàn ông mặc áo sơ mi kẻ sọc màu xanh, u ám nói "Người đẹp, lời này của cô nói thật đúng. Cậu ta như thế, còn dám ngang ngược, dẫn về nhớ phải dạy bảo thật tốt."Hắn ta nói xong, người xung quanh bên cạnh hắn, cười phá Tưởng Tĩnh Thành đi vào thì nghe được giọng điệu kiêu ngạo của tên này, thật đáng Dụ quay đầu nhìn hắn ta, chậm rãi gật đầu "Tôi nhớ kĩ anh."Lời này khiến đối phương càng thêm đắc ý, còn nháy mắt với cô, cợt nhã nói "Ừ phải, chúng ta thế nhưng đã từng gặp mặt ở khách sạn nha."Khách sạn, lời này thật mờ ám, có người phát ra tiếng ơ ơ quái lạ ngay tại Tĩnh Thành cau chặt mày, đi đến bên cạnh Ngôn này Ngôn Dụ cũng không nóng nảy, cô yên lặng nhìn tên kia, nói "Lâm Châu của Gia Thực, phải chứ?"Lâm Châu thấy cô chủ động nhắc đến tên mình, đang định đứng dậy, thừa cơ bảo cô đừng đi theo tên mặt trắng Quý Khải Mộ nữa, nhưng hắn ta còn chưa đứng dậy thì nhìn thấy người đối diện, đã vớ ly nước trên bàn cảnh sát lên, ném thẳng ly đập thẳng lên trán hắn ta, nát vụn, mảnh sứ văng tung tóe khắp Dụ "Là mày con mẹ nó khi dễ cậu ấy phải không?"Lời tác giả muốn nóiĐứa trẻ nhà mình bị bắt nạt rồi, phải làm sao?Tiểu tiên nữ cool ngầu, tự mình thị phạm, đánh chết hắn ta.
Đánh giá từ 50 lượt Thế Giới Của Tôi Chỉ Có Anh Ấy - Tưởng Mục ĐồngGiới thiệu truyện ngôn tình lôi cuốn nàyBắc Kinh, sân bay thủ loa phát thanh sân bay đang nhắc nhở, hành khách đi Pari lên máy bay, lặp đi lặp lại tên hành khách chưa lên máy bay. Lối ra của chuyến bay quốc tế, người đẩy hành lý ra ngoài, lúc nhìn thấy người đang đợi mình, không nhịn được vẫy tay ra dần, người đi ra càng lúc càng ít, có lẽ là hành khách của chuyến bay này đều đã đi gần hết đứng ở sau hàng rào mặc quần áo màu trắng, nhón mũi chân ra sức nhìn vào bên đó, thì thấy một cô gái mặc áo khoác vest dài màu đen, đi đến trạm ra. Trên mặt cô đeo kính đen lớn, gần như che nửa khuôn mặt to bằng bàn tay, trên chân còn mang giày gót nhọn, mu bàn chân trắng như tuyết thẳng lạnh mùa xuân tháng ba của Bắc Kinh chưa đẩy lùi, có nhiều người sợ lạnh, trên người còn mặc áo người đeo kính đen, bên trong áo khoác vest dài đến gối là áo sơ mi và quần sort màu đen, một đôi chân dài vừa trắng vừa dáng cô tốt, dáng vẻ lại đẹp, đoàn người đứng phía sau lan can cũng không nhịn được mà nhìn cô. Càng thu hút sự chú ý của người khác là hai người đàn ông vạm vỡ mặc vest đen đi theo phía sau cô, một người trong tay đẩy xe hành lý, phía trên để bốn năm va li hành lý, một người đi theo sát bên cạnh cô. Một cảnh như thế, muốn không hấp dẫn cái nhìn của người khác cũng khó.
truyện thế giới của tôi chỉ có anh ấy