Tóm tắt nội dung truyện: Cửa Hàng Dị Thú Số 138 là bộ truyện đam mỹ cổ đại hay nhất của tác giả Đả Cương Thi. Truyện kể về một cư dân bình thường, Kim Dư, xuyên qua không gian để đến thời điểm nghìn vạn năm sau. Tại đây chỉ toàn là thú dữ cùng nhau chung sống.
Cuồng Thần Hình Thiên Chương 429 : Ngạnh kháng hủy diệt thần lôi. Người đăng: Lãnh Phong Ngày đăng: 18:51 06-08-2022
Nơi em chẳng biết ở đâu! Chỉ có 1 chiếc giường em đang nằm.. còn lại không còn cái gì. Điện thoại, katana, súng của em đều đã biến mất! -Này! Đứa nào nhốt tao ở đây? Ra mặt đi! Em vừa nói vừa tức giận!! -Tao! Giọng của gã và hắn cùng chung nhịp nói làm em khá sốc! -Tụi mày bị điên hay gì? Sao lại nhốt tao ở đây?? Em vùng vẫy
11 tháng 5 ngày - Tập 18: Cưỡng bức Nhi, Dũng "ăn" liên hoàn đấm, Thục Anh gieo mình tự tử 11개월 5일 -18화: 마지못한 니와 중 연이어 주먹 '맞아'. 툭 아잉 자살. 07/09/2021 11:20 GMT+7 *드라마 소개입니다. #VTV 가장많이본기사 4위
Rrg2g. Thể loại truyện sắc là những có cảnh ân ái Thịt, H, 18+, 20+, 25+ Đây là những cảnh yêu đương khiến các sắc nữ phải “đỏ mặt”. Dưới đây là top 7 tuyện ngôn tình sắc dành cho các sắc nữ. Những bộ truyện này thường có yếu nhạy cảm, TIẾNG TRUNG DƯƠNG CHÂU khuyên các sắc nữ chuẩn bị thuốc bổ máu trước khi xem. 1. Từ Từ Dụ Dỗ Tác giả Bắc Khuynh Thể loại Ngôn tình, hiện đại, sủng, hơi sắc Vào năm 18 tuổi, răng khôn của Niệm Tưởng chẳng may mọc lệch, dù rất sợ đâu nhưng cô vẫn phải đến cầu cứu nha sĩ. Đó là lần đầu tiên cô gặp Từ Nhuận Thanh, hiện anh đang là thực tập sinh tại Khoa răng hàm mặt và cô trở thành chuột bạch đầu tiên của anh. Ấn tượng đầu tiên mà Từ Nhuận Thanh để lại là anh kín mặt như ninja, chỉ để lộ duy nhất đôi mắt điềm tĩnh, sâu không thấy đáy kia. Đây cũng chính là giây phút mà Niệm Tường lần đầu biết rung động trước một người. Cô gom hết dũng khí của mình để thổ lộ song lại bị anh từ chối. Sáu năm sau, cô lại một lần nữa vô tình trở thành bệnh nhân của Từ Nhuận Thanh. Nhưng giờ đây Niệm Tưởng không còn là chàng thanh niên trầm mặc, ít nói nhưng vô cùng ấm áp nữa, mà đã trở thành một vị bác sĩ thanh lãnh, phúc hắc, , ngạo mạn. 2. Kẻ Mắc Chứng Bệnh Ưa Sạch Sẽ Tác giả Phù Hoa Thể loại Ngôn tình, hiện đại, trinh thám, sạch – sủng – sắc Trong một lần Tống Sanh nấu ăn tại nhà Khuất Diễn Trọng, cô thấy trong ngăn tủ có găng tay dùng một lần nên đã sử dụng. Mãi đến sau này cô mới biết những chiếc găng tay đó hóa ra lại là thứ anh dùng để giải quyết vấn đề sinh lý của bản thân. Một người đàn ông ưa sạch sẽ đến mức còn phải dùng găng tay để giải quyết vấn đề sinh lý của mình ? Tống Sanh biết được điều này liền cảm thán, nếu người đàn ông này có thể chịu đựng được cô, vậy chắc chắn là tình yêu đích thực rồi! Từ lúc quen Khuất Diễn Trọng, cô liền bắt đầu cuộc sống ân ái không biết xấu hổ. Có điều, anh không chỉ là “vị bác sĩ ưa sạch sẽ, cấm dục, lạnh lùng ” mà còn là “kẻ giết người ác ma”. 3. Ánh Dương Ấm Áp Tác giả Giản Xuân Bích Thể loại Ngôn tình, hiện đại, nam nữ cường, siêu sủng, sắc, hài hước Năm 2015, sự nghiệp của Hạ Nhiên tiêu tan. Mùa đông năm 2017, đánh nhau tại một quán bar, Hạ Nhiên lại vô tình gặp được một cô nàng xinh đẹp – Giản Tích. Cũng từ khi Giản Tích xuất hiện, mọi thứ trong cuộc đời anh đều trở nên ngọt– ngọt và ngọt thôi. “Em sẽ yêu anh đến hơi thở cuối cùng” “Còn anh sẽ dùng tất cả hooc mon nam để yêu em” ……. Trích dẫn vài câu thoại đáng nhớ của nam chính Lúc mới quen “Con mẹ nó, cô có tin hay không cơ bụng của ông đây còn cứng hơn dương vật của hắn” Lúc thả thính “Nè cho chút mặt mũi đi, đừng vứt vào thùng rác nhé” Khi lần đầu tỏ tình “Em thích liền làm người yêu của tôi, em không thích….cũng phải làm người yêu tôi” Khi chia tay “Nếu anh và em thực sự không còn có cơ hội nữa. Nếu hai chúng ta thực sự phải chia tay thế này…. Bác sĩ Giản, có thể ra ngoài “chịch” 1 phát chia tay được không?” 4. Gió ấm không bằng anh thâm tình Tác giả Thanh Thanh Thùy Tiếu Thể loại Hiện đại, sắc, sủng ngọt, trùng sinh 10 năm trước bởi vì tùy hứng mà Quý Noãn đã tự cắt cổ tay tự tử để ép Mặc Cảnh Thâm ly hôn với mình. 10 năm sau kết quả cô nhận được là cả gia tộc bị vu oan, sụp đổ, bản thân lại bị bọn buôn người bắt đi, thậm chí là chết tức tưởi trong nhà giam. Sau đó phát hiện bản thân trùng sinh quay trở lại quá khứ 10 năm trước, trước khi cô ly hôn với Mặc Cảm Thâm. Anh ta tuy ngông cuồng, bất chấp lý lẽ nhưng đối với cô lại rất dịu dàng, luôn âm thầm đứng sau bảo vệ. Cô hối hận rồi, cô thề rằng sẽ không để mất người đàn ông này và sẽ trả thù những kẻ đã hãm hại cô và gia tộc. Giọng anh khàn khàn khiến tim cô căng lên “Ai mới là người duy nhất có tư cách leo lên giường của em hả? Cho em cơ hội nói lại lần nữa.” “…” Đường đường là Tổng giám đốc của Mặc thị, thế mà lại so đo với một con gấu bông thế này đây! Quý Noãn nghiêng đầu né tránh “Con gấu này đã ở trên giường em rất nhiều năm. Em cũng quên mất mình mua nó vào năm mấy tuổi. So với ngài Gấu, ông Mặc đã ôm em ngủ được mấy đêm hả?” Mặc Cảnh Thâm nhướng hàng lông mày đẹp đẽ lên, cúi thấp đầu xuống “Tương lai mấy chục năm sau, trên giường của em cũng chỉ có anh.” Vừa dứt lời, không đợi Quý Noãn kịp phản ứng, anh đã hôn vào vành tai cô. Nơi mẫn cảm nhất bỗng chốc bị anh hôn như thế, Quý Noãn chỉ cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung, lập tức trống rỗng. “Mặc Cảnh Thâm…” 5. KHI QUÂN VI HOÀNG Tác giảMễ Mâu Linh Vũ Thể loạiTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình , Truyện Ngược , Truyện Sắc , Truyện Sủng , Truyện Trọng Sinh Nước mất nhà tan, nàng bị hắn cầm tù trong cung mười năm. Nằm trên long sàng, hắn dùng đủ mọi loại dâm hình khiến cho chân tay nàng mềm nhũn. Nàng khóc lóc, cố lấy lòng hắn, có khi là tự tử tìm đến cái chết để giải thoát bản thân, thế nhưng hắn – một kẻ không hề để tâm đến ba ngàn mỹ nữ chốn hậu cung cho dù có chặt đứt chân nàng cũng phải giữ chặt nàng bên cạnh. Hắn tự mình ngự giá thân chinh nhưng cứ phải đưa nàng theo để hầu hạ. Sau đó trên chiến trường, nàng bị loạn tiễn làm cho mất mạng. Mở mắt ra lần nữa lại là cảnh đêm đó bị hắn đè dưới thâ . Tại sao sống lại lần nữa mà vẫn bị hắn ăn sạch sẽ như vậy? “Đời này ngươi đừng hòng thoát khỏi trẫm.” Âm thanh va chạm vang lên từ long sàng, vẫn là lời thoại đó, giọng nói toả ra hơi lạnh giống như hận không thể nghiền nát nàng. 6. Cấm Kỵ Chi Luyến Tác giả Phó Tráng Tráng Chuyên mục Truyện Ngôn Tình Thể loại Thanh Mai Trúc Mã, Ngôn Tình Sắc “Miên Miên, đây là anh hai của con, Hiệp Hiên Viên.” Cô không ngờ được rằng người thiếu niên này lại trở thành sinh mệnh duy nhất của cô. Nhưng đó là cấm kỵ, là loạn luân! Anh em ruột lên giường cùng nhau, thực ghê tởm! Thì ra là hạnh phúc của cô chẳng qua là trăng nơi đáy nước, hoa trong nhà kính, một mảnh hư vô, vừa đụng liền tan biến… + Hiệp Hiên Viên là người rất lạnh lùng, tàn nhẫn, đã vượt qua level phúc hắc mà nâng đến một tầm cao mới gọi là ác quỷ nhưng được cái là cực kì sủng nữ chính. + Nguyễn Miên Miên thuộc mô típ ngây thơ, trong sáng, tiểu bạch thỏ bạch + Tình địch của Hiệp Hiên Viên cũng cường hãn, yêu nghiệt không kém gì hắn. 7. Dạy hôn Tác giảQuân Quân Quân Thể loạiNgôn Tình, Sắc, Sủng Nội dung của “Dạy Hôn” kể về quá trình câu dẫn, quyến rũ thầy giáo toán học lạnh lùng của cô nữ sinh bạo dạn. Nữ chính là người dụ dỗ còn nam chính là người đốt lửa, cả hai đều có tình ý với nhau. Thầy giáo là mối tình đầu của nữ chính, tất cả lần đầu của cô đều trao cho anh. Nam chính là một người nghiêm khắc, cấm dục, và không gần sắc giới. Xem ngay KHÓA HỌC TIẾNG TRUNG ONLINE QUA ZOOM để nhận được nhiều ưu đãi hấp dẫn. Trung tâm Tiếng Trung Dương Châu – Trung tâm lớn nhất Hà Nội. Mọi thông tin thêm về các khóa học mọi người có thể liên hệ tư vấn trực tiếp Inbox fanpage Tiếng Trung Dương Châu Shop Tiki Shop Shopee Shop Lazada ? Hotline – ?️ Cơ sở 1 số 10 ngõ 156 Hồng Mai – Bạch Mai – Hà Nội. ?️Cơ sở 2 tầng 4 – số 25 – ngõ 68 Cầu Giấy
Truyện có cảnh hơi khiêm nghị mọi người cân nhắc trước khi không chịu trách nhiệm đâu Cung Nghiêu hơi dừng bước lại, đáp lại một câu cho có lệ. "Phải không? Vậy em cứ kiện tôi là được rồi." Sau đó không thèm để ý đến cô nữa, ôm bé Thiên đi thẳng vào Noãn Tâm nổi điên đến đỉnh điểm, nhưng ngại có bé Thiên đây, cũng không tiện gắt gỏng đuổi anh đi, cả người đều run lên cầm biết rốt cuộc kiếp trước mình đã làm chuyện gì, nên kiếp này mới gặp phải tên ác ma này, đúng là muốn điên lên tay của cô khoanh lại, tức giận ngồi trên ghế sofa chờ đợi, mỗi một phút một giây như chịu hành hạ. Nghe trong phòng vọng ra tiếng của Nam Cung nghiêu, cô kích động đến mức muốn xông vào trong đó đánh chết bên trong phòng lại là một hình ảnh ấm áp, ngọn đèn tỏa ánh sáng vàng, chiếu lên đầu giường của bé Thiên. Nam Cung Nghiêu ngồi ở bên giường, kể chuyện cho con nghe. Ánh mắt ấm áp mang theo sự cưng chiều, giọng nói cũng trầm thấp. Đã mất đi sự uy nghiêm tàn nhẫn trên thương trường, mà chỉ còn lại duy nhất sự dịu dàng của tình cha, cưng chiều đứa con trai của mình."Truyện kể hết rồi, bé Thiên phải đi ngủ rồi!""Pa pa....... pa pa có thường xuyên kể chuyện cho con bé ú kia như vậy không?""Có!""Vâng........ ngưỡng mộ quá đi!""Con không cần phải ngưỡng mộ, sau này, pa pa cũng sẽ thường xuyên kể chuyện cho bé Thiên nghe." Mặc dù bé Thiên là con trai của anh và Uất Noãn Tâm, nhưng anh nhất định không đẩy hận thù lên người con. Con là món quà quý giá nhất mà ông trời đã ban cho anh, anh phải dành hết mọi ưu ái trong cuộc sống này, một tuổi thơ hạnh phúc nhất, để nuôi nấng con trai trưởng thành."Thật không pa pa?" Ánh mắt của bé Thiên trong chốc lát đã sáng lên, sau đó lại có chút mất mát. "Nhưng mà...." "Nhưng mà gì vậy con?"Nhưng cậu và ma ma sắp sửa quay về Italia rồi, sau này không biết có thể gặp được pa pa không nữa! Uất Thiên Hạo rất muốn nói ra, nhưng cậu biết rõ, ma ma không hy vọng pa pa biết được mẹ con cậu sắp quay về Italia, vì thế, cậu không mở miệng nói tiếp, mà chỉ lắc đầu. "Không có gì đâu pa pa! Bé Thiên chỉ cảm thấy rất hạnh phúc.""Con trai ngốc! Con mau đi ngủ đi!"Tại sao còn chưa đi nữa? Đã xong chưa vậy? Uất Noãn Tâm tức giận quay đầu lại nhìn, nhưng bị giật mình. Mọi đường nét của Nam Cung nghiêu thật ấm áp, ánh mắt dịu dàng, làm cho cô có cảm giác phản phất dường như một thế kỷ đã trôi qua. Hoảng hốt nhớ đến, anh cũng đã từng dịu dàng với mình như chỉ lơ đãng trong chốc lát, thì cảnh tượng anh cưỡng bức cô lại lần nữa hiện lên trong đầu. Vì thế, cô chỉ còn lại hận thù với anh mà lâu sau đó, Uất Thiên Hạo nằm dưới cánh tay của Nam Cung Nghiêu, lẳng lặng ngủ thiếp nhẹ nhàng rút tay ra, hôn lên trán của con, cẩn thận đóng cửa đi ra quay đầu lại, thì thấy Uất Noãn Tâm giả vờ trợn mắt tức giận. "Anh mau cút khỏi nhà tôi đi."Anh cũng không phải người hiền lành, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo. "Có phải lúc nãy tôi dịu dàng với em quá không? Để tôi nghe thêm một chữ cút nữa xem, tôi sẽ không khách sáo với em đâu.""Bé Thiên anh cũng đã gặp rồi, anh còn muốn sao nữa hả?""Ngoài thăm bé Thiên, tôi cũng muốn thăm em!" Anh nắm lấy cổ tay của cô, mặc kệ cô cố hết sức giãy dụa, kéo cô trở về phòng, khóa cửa lại. Quay người đè cô lên tường, đôi môi lạnh băng hôn lên môi cô, chặn cái miệng nhỏ nhắn đang chửi bậy của cô, mạnh mẽ mà dai dẳng, nụ hôn vô cùng mãnh liệt."Ưm............ ưm............ buông ra.........." Uất Noãn Tâm phát ra tiếng chống đối rất nhỏ, vỡ vụn cùng tuyệt vọng, "buông ra......."Nam Cung Nghiêu hôn lên môi cô, từ cổ của cô chầm chậm ngẩng đầu lên, nở nụ cười say mê, "em muốn đánh thức bé Thiên, thì la lớn một chút. Tôi không ngại để con nhìn thấy chúng ta đang làm gì đâu, nếu như em muốn."Nhìn thấy sự sợ hãi cùng chùn bước trong mắt cô, anh giữ chặt cằm của cô lần nữa, hôn mạnh lên môi cô. Một bàn tay to xoa nắn thật mạnh bộ ngực đẫy đà của cô, đùa giỡn nụ hoa màu hồng nhạt kia. Nụ hôn của anh rất điên cuồng, gặm nhắm, liếm láp, giống như một con quỷ đến từ địa ngục. Cô chính là cây thuốc phiện, cũng chính là thuốc độc của anh, luôn làm cho anh mất đi lý trí, làm cho anh si hôn đã không còn có thể thỏa mãn Nam Cung Nghiêu, anh kéo cô lên giường, nằm đè xuống. Men theo xương quai xanh của cô đi xuống, đến bộ ngực của cô, đầu tiên là cách một lớp vải mà trêu chọc, chờ đến khi những nụ hoa của cô căng lên, sau đó cởi sạch hết, để cơ thể trắng nõn không chút khiếm khuyết nào của cô phơi bày trước mặt của nụ cười gian ác, "miệng thì luôn chống đối nói không muốn, nhưng cơ thể em so ra còn thành thật hơn em đó. Em xem, đã căng cứng lên rồi kìa....."Anh khéo léo xoa tròn nơi đẫy đà của cô, đầu lưỡi ẩm ướp cùng ấm nóng liếm láp, làm cho Uất Noãn Tâm không ngừng thở sốc, cố vặn vẹo ở thể để chống lại, Nhưng cô cảm thấy cơ thể dường như đã không còn là của chính mình, chỉ để cho anh mặc sức chi ngón tay của anh đi vào cơ thể cô, trong chớp mắt giống như có một luồng điện chạy khắp cơ thể, cô kinh ngạc mà thở gấp, vẻ mặt giống như trứng gà bị luộc chính, xấu hổ và tức giận mà rơi nước bên dưới đã đủ ẩm ướt, Nam Cung Nghiêu rốt cuộc đã không còn khống chế được, bèn đưa chính mình quá! Nơi ẩm ướt và ấm nóng của cô bao chặt lấy anh, làm cho anh phát điên lên. Anh thoải mái phát ra tiếng thở sốc, bắt đầu thong thả ra vào, đôi môi dây lấy môi cô, bàn tay vuốt ve cơ thể cô, cố ý muốn khơi dậy ham muốn lớn nhất của cô."Ưm.......... đừng mà........... xin anh đừng như vậy.......... xin anh..........." Uất Noãn Tâm phát ra tiếng cầu xin nỉ noi, cơ thể thay đổi đến kỳ lạ, ở bên dưới không thể kiểm soát mà không ngừng tiết dịch, điều này làm cho cảm thấy nhục nhã đến nỗi muốn đâm đầu vào Cung Nghiêu cười mỉa, "miệng nói không muốn, nhưng cơ thể lại kẹp chặt tôi như vậy. Uất Noãn Tâm, em ở trên giường mà cũng ăn ở hai lòng, nói một đàng nghĩ một nẻo sao?"Cô càng không chịu nổi, anh càng dịu dàng, thong thả ra vào, dừng lại ở nơi sâu nhất. Dùng cách này để hành hạ cô, để cô buông bỏ lòng tự trọng, bắt cô phải kêu cằm của cô lên, dịu dàng liếm những giọt nước mắt không ngừng chảy của cô, "em ngoan một chút............. em sẽ rất thoải mái.........."Bầu không khí trong phòng càng ngày càng nóng bỏng, giống như đang bị nướng trên lửa. Uất Noãn Tâm cắn chặt răng, không cho phép mình bật ra tiếng rất ghét cơ thể của mình, rõ ràng rất hận anh, nhưng lại không thể khống chế cái cảm giác này. Cô hận cơ thể mình, hận cô lại có thể có cảm giác đối với loại quan hệ bừa bãi này, cô hận mình lại có phản thể cô vẫn còn đang chống cự, cơ thể căng chặt đến gần như muốn nứt ra, giống như một cái xác chết vậy........
Thể loại Ngôn tình, Sủng, Hiện đại,...Nhân vật chính Mộ Thương Nam x Diệp PhiGiới thiệuCô bị ép phải gả bán cho một lão già, không chấp nhận điều này, cô tuỳ tiện đến một quán bar, vớ một chàng MBCô cũng không ngờ được người ấy lại không phải trai bao như cô nghĩ mà lại là tổng tài bị đồn là yếu sinh ta cũng không e dè, nói cô là thuốc của anh, bắt cô về nhà, còn phải “dùng” cô mỗi đêmTối nào cũng ăn vài lần, còn xem cô như thuốc bôi và thuốc uống. "Mộ Thương Nam! Quỷ tha ma bắt anh cái này mà gọi là yếu sinh lý à?" Diệp Phi xoa xoa cái lưng đau nhức, tức giận lên tiếng, đã mệt tới mức không bước nối xuống giường nữa. Cánh tay thon dài của anh ôm cô gái nhỏ vào nói hùng hậu kéo theo mị lực nam tính của anh. "Trừ em ra, anh yếu sinh lý với tất cả phụ nữ khác. Bệnh này phải chữa. Em phải chịu trách nhiệm chữa khỏi cho anh biết không?"
Nhật Bản truyện 18+ Cưỡng BứcTruyện 18+ nhật bản cưỡng bức Truyện 18+ nhật bản – cưỡng bức.“Chơi đi, nói … gì … nữa,” cô nài, cố hấc ngược về phía lão, bấm móng vào đít lão. “Im … đụ ! Mạnh … bố … nhanh! Trời ơi, chết … đầy quá …xé nát con rồi … đừng ngưng! Bố …nắc … trời … con!” Dâm thủy cô ra càng nhiều. Dương cụ lão bít chặt trong âm đạo cô thụt liên tục tạo ra âm thanh sồn sột. Cả hai đẩm ướt, thở dồn. Hai trái hòn đầy lông của lão cứ quật vào đít cô như muốn tạo ra lửa. Akiko gần như mất cả lý trí, cũng không ngại mất thiệt nếu nó xảy ra trong lúc này. Cô chưa bao giờ có cuộc làm tình dài như vậy, chưa kể cái quá khổ của lão làm cô điên dại. Nếu là Gengyo, có lẽ hắn đã xuất tinh rồi, nhưng lão vẫn khỏe hâm hấp. Akiko có thể cảm giác cực khoái gần tới . Cô mong đợi cái cảm giác ấy như người đang chết khát thèm một bình nước. Tác Giả Kinh Bích Lịch Cô Akiko Hanari đang lim dim trên ghế sofa nên không nghe được người đàn ông vạm vỡ, béo phì đi vào nhà bếp. Lão sờ soạng cho tới khi Akiko phát giác chỗ kín bị xâm phạm. Mắt trợn tròn nhìn người đàn ông chồm qua. Bàn tay lão chẹt giữa đùi và chụm vào bẹn cô. “Ngủ đủ chưa nàng công chúa,” lão lừ nhừ, ngả người lên mình cô, cạ hàm râu chưa cạo, hơi thở nồng nặc mùi whiskey. “Trời ơi! Làm gì vậy ?!”, Akiko gắt gỏng. Đó là một ngày xuân ấm áp. Việc nội trợ trong nhà làm Akiko thấy nóng nực, sẵn ở một mình, cô trút bỏ hết quần áo chỉ chừa lại cái quần lót nylon, trước khi nằm lăn trên ghế nghỉ ngơi. Ngoài với dự liệu khi bị xàm xở, Akiko đưa tay che lấy ngực và khép chân lại. Nhưng lại vô tình kẹp chặt bàn tay của người đàn ông nằm ở giữa đùi. “Ông làm cái gì kỳ cục vậy?,” cô rống lên. “Sờ cho biết chứ làm gì,” lão nói, tiếp tục ấn bàn tay cho tới khi cô cảm giác đầu ngón của ông chẹt vào cái quần nylon, vào kẽ giữa bẹn. “Ông xỉn rồi”, Akiko la choáng lên, quên rằng nhũ hoa bị lộ ra vì hai tay cô phải chụp vào tay lão, và chống trả quyết liệt bằng hết sức lực, dù là không được bao nhiêu, bởi vì cô vừa mới bình phục sau khi xẩy thai và rất còn yếu. “Có lẽ tôi say,” lão thừa nhận, “Vừa tập dợt đô vật sớm, nên ăn mừng. Bây giờ muốn hưởng một chút, cục cưng. Mở chân ra cho bố nựng chút coi nào”. “Đừng, bố, đừng,” cô năn nỉ, cố gắng giải bày. Lão là cha dượng ghẻ của chồng cô. Mẹ chồng cô chết. Cô và Gengyo dọn tới nhà lão bởi vì Gengyo đang còn đi học và Akiko phải nghỉ việc vì mang thai. Lão đồng ý cho ở với điều kiện Akiko phải giúp việc nhà. “Ông đừng đối xử con … vậy, bố!”. Lão móc mấy ngón tay chai sạn dưới đáy quần cô và tuột mạnh xuống gối. “Bố, đừng! Con xin! Bố kỳ cục quá ? Con là con dâu của bố! Là vợ con trai bố!” “Vợ … con ghẻ thôi,” lão chỉnh, kéo luôn quần lót cô xuống gót. “Không thân thuộc máu mủ gì hết. Không nhằm nhò gì nếu có. Đã quá, nhìn con coi, chỉ 19 tuổi mà bắt mắt. Nào, ngoan. Bố không còn đủ sức thêm bao năm nữa. Là một người đô vật Sumo con cũng biết đấy!”. Truyện 18+ nhật bản cưỡng bức Lão kéo phăng quần lót cô, để cô trần truồng. Akiko vẫn còn ngáy ngủ, tưởng chừng như cơn ác mộng. Ngay cả lão bành chân cô, nắn bóp chỗ kín, cô vẫn không tin là cha dượng chồng lại đối xử thậm tệ như vậy. Dù là, có lần cô đã bắt gặp lão dòm lom lom cô, cô cũng không ngờ tới lão lại bạo dạn như bây giờ. “Bố, đừng làm nữa được không,” cô cảnh cáo, “con sẽ méc Gengyo”. “Tao mặc kệ”, lão thách thức, ấn cô xuống và đút ngón giữa vào trong âm động của cô. “Nói với nó. Nếu nó không thích, DỌN RA” “Uhh..,” cô mếu máo, khi ngón tay lão ấn vào âm đạo. “Bố, ông biết … tụi con không có khả năng. Tiền thuốc phải trả !”. Cô đoán qua khuôn mặt nhăn nhó của lão dường như khó chịu. Tự nghĩ Chống cự chắc vô dụng. Lão lớn con, 1m80, mạnh như con trâu. Là một người giỏi về đô vật. Khi Akiko tán vào mặt lão, lão đánh trả và chụp lấy đôi tay cô. Cô chỉ còn cách nằm im cho lão hành hạ. Mặc cho nước mắt tủi nhục lăn tròn trên má cô, lão chọt ngón tay vào ra cửa âm động. “Xin đừng, bố … đừng,” cô van xin, chớp mắt, “Cho con đi, trời ơi!”. “Ai biểu cô cứ nhỡn nhơ khiêu gợi trước mặt tôi. AI BIỂU !” “Con có bao giờ trêu ghẹo bố,” cô giải thích, cố gắng tránh né bàn tay ông ngọ nguậy vì nếu không cô sẽ phải buông xuôi theo cảm giác mất. “Khỉ ! con không trêu bố à,” lão sủa. “Vậy chứ mấy lúc cô nhõng nhõng trong bộ áo ngủ mỏng dính, liếc mắt đưa tình ?” “Con … con” giọng cô ngắt quản bởi vì cô không thể chối cải, cô chỉ có thể biện luận, “Con tưởng vậy là bình thường … con không có ý” “Tổ cha mày tưởng. Nhưng mày có biết nó làm tao mất ngủ nhiều đêm” “Nhưng còn Gengyo …?” “Kệ cha nó!”, lão nói. Và tiếp với ngón tay thúc vào người cô, lão nghiêng người mập ú ngoạm lấy đầu nhũ hoa nút mạnh bằng cái lưỡi nhám ồ, ấm nóng của lão. Phim loạn luân 18+ bố để cưỡng hiếp con gái của mình “Uhhh … đừng,” cô cầu xin, cố vùng vẫy. Nhưng vô dụng. Sức của cô quá yếu. Còn lão quá khỏe. Lão đi từ bên vú này quá vú nọ, kích thích chúng bằng cái miệng, trong khi ngón tay lão liên tiếp thụt. Akiko bất lực phản ứng. Cô không muốn bất trung với Gengyo, nhưng người cha dượng cứ kéo cô vào con đường ấy. Lão làm cô nấc hơi, làm âm hộ cô mọng nước và bóng nhẵn. Khi lão chắc rằng cô có cảm ứng, lão bèn đứng lên và cởi quần ra. “Nhìn đây, Akiko.” Lão trợt miếng da cu về phía sau chìa ra cho cô thấy. “Con có bao giờ thấy qua ?”. “Chưa,” cô nghẹn ngào. Cô chỉ biết có Gengyo, và cái của Gengyo nhỏ hơn của lão. Akiko trợn tròn đôi mắt, “Thật không thể tưởng”. “À, không thể tưởng à … nếu để nó vào trong con còn không thể ngờ nữa kìa” “Đừng”, cô khẩn khoản, lắc đầu, “Trời ơi, không được.” “Được và phải được”, lão gừ gừ, bước chân ra khỏi ống quần và đá nó văng vào vách. Akiko nhóng người khỏi ghế, nghĩ là sẽ chạy nhanh vào phòng, nhốt lại bên trong, có lẽ ông bố chỉ say và nứng, không phá cửa đi vào đâu, Akiko toan tính. Song, Akiko chỉ chạy được vài bước đã bị lão nắm lại và quẳng cô xuống ghế sofa. “Ối, trời ơi!”, cô thét lên, ngả ngửa ra sau, mắt kinh sợ. Cô cố gắng vùng chạy nữa, nhưng lại lão bắt. Lần này, lão không quẳng cô xuống mà vật cô ra. Mồ hôi hâm hấp của lão lấm lem trên người cô. Cô cố chèn chặt hai chân lại nhưng vốn là tay đô vật lâu năm, lão nại đầu gối vào giữa, bật nó sang hai bên một cách dễ dàng. “Đừng, bố! Thiệt là kỳ cục. ĐỪNG!”, cô rống lên, đưa tay xuống đùi hầu bảo vệ chỗ kín. Đôi mắt lão bố ghẻ long lanh, thở hồng hộc như con trâu mọng nhìn đứa con dâu trắng phau thèm thuồng. Lão dùng đôi tay khỏe mạnh dán chặt hai tay cô xuống ghế. “Bỏ con ra!”, cô than vãn, vùng vẫy như con cá bị mắc rọ. “Đừng hiếp con, làm ơn đừng hiếp con!”. Khi cô cảm giác một vật cực nóng và cứng quét ngang đùi, Akiko đâm hoảng. Trái tim như muốn nhảy ra ngoài. Cô cố ngoi đầu dậy, định co mình để hất lão ra. Nhưng hết lần này tới lần khác, cô đều thất bại. Bởi vì Akiko chỉ cao 1 m 62, nặng 52 kg dáng dấp yếu ớt, trong khi lão cao 1 m 80 nặng gần 200 kg khỏe như voi. Ngay khi Akiko ngả về sau và yếu dần, tất cả sự xung đột bắt đầu chuyển sang đoạn mới. Bất kể hành vi thô bạo của mình, lão còn rúng rẻ cô bằng những lời khinh miệt. Akiko bức xúc rơi lệ. Cô chưa bao giờ cảm thấy bất lực và ô nhục. Quá cùng đường, cô dùng hết bản năng tự vệ cắn vào bắp tay của lão. Lão rú lên đau đớn. Da bật máu, cô có thể nếm được vị mằn mặn. Nhưng tưởng sao, lão càng điên tiết. Lão bóp chặt cổ tay cô như thể hai tay cô bị bứt lìa. Cô cũng cảm thấy đầu khấc của lão chỏi vào bẹn, như cố xăm soi cho bằng được vào trong. Rồi thì khúc thịt của lão cũng tìm ra mục tiêu. Akiko mếu máo. Răng cô mím chặt vào cánh tay lão. Mặc kệ nó đau cỡ nào, lão ấn vào khoảng 2/3 chiều dài vào thân thể bé nhỏ của Akiko, tiếp tục dập xuống liên tiếp, gần như toàn thân đổ ào xuống nhừ tòa bin-đin bị xập. “ÂY DA!”, Akiko thét lên, miệng cố toạc ra, đầu ngả ngửa. “ĐAU QUÁ! Ô, TRỜI ƠI, TRỜI ƠI!!”. “Sướng nhé!”, lão rít lên, đ… mạnh cô hơn. “Làm tao chảy máu hả. Dạy cho mày bài học. Cứ việc cắn đi !”. Lão ấn sâu vào. Mông lão vổ xuống như chày dồ giả gạo. “Nhẹ … xin làm nhẹ”, cô chấp vái, “Bố giết con rồi!”. Nhưng không thấy sự thương xót nào, lão muốn làm mạnh để dạy cho cô biết việc cắn lão là tai hại cỡ nào. Dẫu sao thì lão, một tên say rượu và nứng, còn cô quá sexy, đã lỡ rồi. Lão sẽ không chịu dứt cho tới khi nào lão trút hết tinh dịch vào sâu trong tử cung của cô. Đầu Akiko giật sang trái, sang phải. Môi bấm môi. Móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay như cố chịu cái đau và tủi nhục. Tại sao lão lại ác độc thế này ? Lão là bố dượng kia mà ! Nếu như cô không chết vì cái dương cụ quá khổ của lão, chắc cô cũng chết vì sĩ nhục. Và rồi, đã quá nhiều đau đớn, Akiko như thả mình theo con sóng. Lão vẫn tiếp tục hành hạ cô, chỉ có điều sự hành hạ bắt đầu đổi sang hướng … tốt! “Thôi chết,” cô rên khẻ, cố gắng gạt bỏ cái cảm giác chạy rần trên xương sống. Nhưng vô dụng. Cái cảm giác vô tình ác nghiệt từng ly từng tí len lỏi vào thân thể cô nhưng cây nấm sau cơn mưa. Thay vì chống cự như lúc ban đầu, mông cô bắt đầu đưa đẩy theo nhịp điệu. Cô cứ nhắc nhỡ mình nằm im, vì đây là sự cưỡng bức, nhưng nằm im dường như không còn điều tự chủ được. Âm hộ cô bắt đầu phồng lên. “Bắt đầu sướng rồi sao ?”, lão lầm bầm kiêu hãnh. Akiko nghiến răng. Mắt cô nhắm nghiền đầu lắc lư phủ nhận. Nhưng thực sự cô không thể chối bỏ cái cảm giác ấy. Song làm sao dám nói cho lão biết điều đó. Chỉ lương tâm cô cắn rứt, cô đang phản bội lại với chính cô, chỉ vì một thứ nhục dục đê hèn. Chắc cô phải chết quá! Lão cười khì và tiếp tục cỡi trên mình cô. Mặt cô biến sắc, trong khoảnh khắc, mắt cô trợn tròn, long lanh. Cô nhìn trân trân vào lão. “Con biết bố đâu có nói sai ?”, lão kên kiệu. Cô gật đầu một cách ngu dại. Căn phòng như xoay quầng chung quanh cô. Cô thấy khó thở. Nhục dục rõ ràng đang chiếm hữu thân thể. Hai đùi co giựt. Cô chỉ muốn rên to. Môi cô dẻ ra đưa về hướng lão không thể tự chủ. “Con ra nước nhiều rồi đấy,” lão nói. “Ra nữa đi. Trời ơi! Con dám nói là con không thích ?”. “Ông đúng là đồ quỷ mà,” cô rít lên, bất chợt nắc ngược lên. “Thằng già mắc dịch mà!” “Sướng rồi nhé! Bố mắc dịch, đúng, nhưng con cũng ngựa lắm!”. “Đừng vu cáo con như vậy,” cô nức nỡ, cảm thấy tội lỗi, nhưng lại quàng chân vòng trên mông lão. “Trời ơi, con biết làm sao, làm gì đây nè trời ?!”. “Hưởng lạc chứ làm gì,” lão nắc nẻ, “Thích chứ ?”
truyen 18 cuong buc